Edit: Frenalis
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng nghe được tin tốt.
Đọc sách cả ngày, đêm đó tôi bị khó ngủ, luôn cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra. Ngủ đến nửa đêm chuông điện thoại đột nhiên vang lên, tôi mơ mơ màng màng cầm điện thoại nghe, bên trong chỉ có âm thanh ti ti vang lên.
"Xin chào? Hơn nửa đêm rồi, ai vậy? Nói chuyện đi." Tôi sốt ruột hỏi.
Trầm mặc mấy giây, bên trong vang lên một thanh âm trầm thấp: "Tôi chết rồi."
Điện thoại cúp máy, tôi lập tức tỉnh hẳn, cảm thấy ớn lạnh sống lưng.
Giọng nói vừa rồi rõ ràng là của nhân viên bảo vệ trong tòa nhà văn phòng, làm sao anh ta có số điện thoại của tôi? Hơn nữa còn là điện thoại cố định của cửa hàng tôi!
Tôi nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng, trong lòng có chút bồn chồn, tôi do dự không biết có nên đến tòa nhà văn phòng nhìn xem không, nhỡ đâu nhân viên bảo vệ thực sự xảy ra chuyện gì thì sao?
Do dự hồi lâu nhưng vẫn không vượt qua được rào cản của lương tâm, tôi lái xe ra ngoài và đi thẳng đến tòa nhà văn phòng.
Khu vực này tập trung nhiều tòa nhà văn phòng cao cấp, nhiều công ty làm việc tăng ca đến khuya nên các tòa nhà xung quanh đều sáng đèn, nhưng tòa nhà này lại hoàn toàn tối tăm.
Cũng dễ hiểu thôi, dù sao cũng có người vừa qua đời, vậy ai lại muốn làm ca đêm trong một tòa nhà ma?
Nhưng tôi phát hiện cửa sổ giữa tầng 4 chợt lóe lên một cái, rồi phát sáng.
Có người!
Tim tôi thắt lại, chẳng lẽ là anh bảo vệ đó? Anh ta không phải nói là không làm nữa sao, tại sao lúc nửa đêm lại đi lên tầng bốn nơi có người vừa mới chết?
Anh ta còn sống không?
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis
Tôi đậu xe ở tầng dưới, phòng bảo vệ không có ai, tôi bước vào thang máy, khi cửa thang máy đóng lại, tôi nhìn thấy những bóng đen phản chiếu trên cửa.
Trong thang máy đứng đầy người.
Tôi hô nhỏ một tiếng, quay đầu đi, sau lưng tự dưng không có bất kỳ ai, tôi vỗ nhẹ vào mắt mình, không phải tôi có mắt Âm Dương sao? Tôi thấy trong sách của bà có nói, mắt Âm Dương khi vừa mới mở, rất khó để kiểm soát, có lúc nhìn thấy, có lúc không. Lúc này không thể dùng mắt nhìn, mà phải dùng tâm nhìn. Nói một cách đơn giản, làm sao dùng tâm để nhìn, tôi dốt đặc cán mai.
Tỉnh táo, nhất định phải tỉnh táo.
Trong lòng tôi mặc niệm, nắm chặt nắm đấm, nhắm mắt lại. Dần dần tôi cảm thấy thang máy rất đông, tôi mở choàng mắt, nhìn thấy một đám người...
Không, bọn họ đều không phải người!
Một đám quỷ tất cả đều đứng bên cạnh tôi, trừng mắt nhìn thẳng vào tôi.
Ding Dong! Cửa thang máy mở ra, tôi hét lên lao ra ngoài, hành lang chỉ có đèn khẩn cấp, ánh sáng xanh lam còn đáng sợ hơn cả bóng tối, tôi hoảng sợ chạy về phía căn phòng duy nhất còn sáng đèn và gõ cửa, cánh cửa hé mở.
Sau đó tôi nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng thê thảm.
Nhân viên bảo vệ đang ngồi trên ghế văn phòng, bị một thanh gỗ to bằng nắm tay đâm xuyên qua cổ họng, anh ta hai tay nắm chặt thanh gỗ, miệng há hốc hướng lên trần nhà, thất khiếu chảy máu, đôi mắt gần như trừng ra khỏi hốc, khuôn mặt bởi vì đau đớn cùng sợ hãi mà bị biến dạng khủng khiếp.
"A!" Tôi gần như ngã xuống, hét lớn lên. Đột nhiên có một đôi tay từ phía sau vươn ra ôm lấy tôi, tôi giãy giụa như điên, vừa cào vừa cấu. Người phía sau gọn gàng đem tôi đánh ngã, vặn nhẹ tay tôi lại sau lưng, ấn tôi trên mặt đất nói: "Bình tĩnh!"
Cơ thể có nhiệt độ! Là con người!
Tôi quay đầu lại nhìn hắn, là một người đàn ông trẻ, mới ba mươi tuổi, mặc áo khoác màu xanh nước biển, khuôn mặt rất tuấn tú.
Tuy rất đẹp trai nhưng so với Chu Nguyên Hạo thì hắn lại thua kém rất nhiều.
Loại thời điểm này vẫn không quên thưởng thức dung mạo đàn ông, tôi đúng là điên mà.
"Anh là người hay ma?" Tôi lớn tiếng hỏi.
"Tôi đương nhiên là người." Hắn kéo tôi đứng dậy, tôi lập tức lùi lại mấy bước tránh xa, cho dù hắn là người sống, nói không chừng còn nguy hiểm hơn ma.
Cái chết của nhân viên bảo vệ còn chưa nhất định là do ma quỷ làm, nói không chừng là mưu sát.
"Anh là ai?" Tôi nắm cái ghế nhỏ bên cạnh, tay run đến kịch liệt, không có nửa điểm lực sát thương.
"Lời này tôi nên hỏi cô mới đúng." Hắn cau mày, " nửa đêm cô đến tòa nhà văn phòng của tôi làm gì?"
"Tòa nhà văn phòng của anh?" Tôi hỏi lại.
"Tòa nhà văn phòng này, bao gồm cả ba tòa nhà bên cạnh, là tài sản của tập đoàn Vạn Kha chúng tôi."