Khóc một hồi, cô bé mệt quá ngồi trên đất nấc lên từng tiếng, len lén nhìn người đàn ông trên giường.
Thấy hắn không để ý đến mình, cô bé tự chơi một mình, nhảy nhót trong phòng ngủ, lúc thì đập vỡ một chiếc bình hoa, lúc lại kéo một tấm rèm cửa.
Hồng Đế không thể chịu đựng được nữa, cảm thấy cục bột nhỏ này còn phiền phức hơn cả quỷ vật đáng sợ nhất dưới Địa Ngục, đang định nổi giận, quay người lại thấy cô bé nằm nhoài bên mép giường, mở to đôi mắt đẹp nhìn hắn: "Chú ở một mình sao? Nhà này to quá. Lại không có ai, chú chơi với ai? Chú Mạc Phi Phàm nói, chơi một mình sẽ cô đơn."
Cô bé nghiêm túc hỏi: "Chú cũng cô đơn sao?"
Thực ra cô bé không hiểu cô đơn là gì. Chỉ là nghe Mạc Phi Phàm suốt ngày nói bên tai, mới nhớ được từ này.
Cô đơn?
Lần đầu tiên nghe thấy từ này, Hồng Đế có chút ngẩn ngơ.
Cô đơn sao?
Hắn bị Thiên Đạo của thế giới này đè nén ở tầng thứ mười tám Địa Ngục hàng nghìn hàng vạn năm, xung quanh đều là quỷ vật ngủ say, chỉ có hắn vẫn luôn tỉnh táo nhưng không thể rời đi.
Bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng, ngày qua ngày, năm này qua năm khác, từ biển máu ngước nhìn bầu trời cũng đỏ như máu, đôi khi, hắn thật sự hy vọng có người xuất hiện nói chuyện với hắn, dù là mắng hắn cũng được.
Nhưng không có ai đến, chưa từng có.
Tiểu Hi dùng cánh tay mũm mĩm như củ sen đỡ cằm, nhìn Hồng Đế trên giường, hỏi: "Chú không có cha mẹ sao?"
Cha mẹ?
Hồng Đế cười khẩy trong lòng. Hắn được sinh ra từ oán khí giữa trời đất, đương nhiên không có cha mẹ.
Nhưng, đã từng có một người.
Trong ký ức của hắn, hắn sinh ra đã biết giết chóc, hay nói đúng hơn, hắn sinh ra là để giết chóc, hắn đã giết rất nhiều người, những người đó dưới tay hắn kêu gào thảm thiết, nhưng không thể khiến lòng hắn dấy lên dù chỉ một chút gợn sóng.
Nhưng, hắn đã từng gặp một người, một đồng loại, sự xuất hiện của đồng loại đó mới khiến hắn có chút rung động.
Đúng vậy, chỉ một chút thôi.
Hắn sờ sờ ngực mình, dường như để thuyết phục bản thân, chỉ một chút thôi, không hơn.
"Chú ơi, chú ơi, dậy chơi với cháu được không?" Tiểu Hi kéo kéo tay áo hắn.
Hồng Đế nhíu mày, cao giọng gọi: "Người đâu."
Rất nhanh, một người hầu mặc áo đỏ đi vào: "Bệ hạ, ngài có gì dặn dò?"
Hồng Đế xách cổ áo sau của Tiểu Hi lên, ném cho cô ta như ném một con mèo nhỏ: "Đưa con bé xuống chơi, đừng để con bé chạy mất."
"Vâng." Người hầu ôm Tiểu Hi nhanh chóng lui ra ngoài.
Cuối cùng cũng yên tĩnh.
Hắn đang định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, bỗng nhiên bên ngoài có người nói: "Bệ hạ, Chu tiên sinh cầu kiến."
Hồng Đế lạnh lùng nói: "Cho hắn vào."
Chu Vân Mộc sải bước đi vào, quỳ một gối xuống hành lễ với Hồng Đế: "Bệ hạ, tế đàn đã chuẩn bị xong."
"Tốt lắm." Hồng Đế nhàn nhạt nói, "Đợi đến ngày cực âm có thể cử hành nghi lễ tế tự. Ngươi yên tâm, ngươi đối với ta trung thành tận tâm, thậm chí còn hiến dâng đứa con trai yêu quý nhất cho ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi. Một khi nhân gian bị Địa Ngục xâm lấn, ta thoát ra khỏi mười tám tầng Địa Ngục, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi làm đế vương thống trị nhân gian."
Trên mặt Chu Vân Mộc hiện lên vài phần kích động, thành kính nói: "Bệ hạ, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ thề chết trung thành với ngài." Hắn dừng một chút, rồi nói tiếp. "Còn vài ngày nữa mới đến ngày cực âm, e rằng cha mẹ của đứa bé đó sẽ tìm đến."
Hồng Đế trầm mặc một lát, nói: "Ngươi lại đây."
Chu Vân Mộc lập tức đi đến bên giường, Hồng Đế chỉ xuống đất: "Quỳ xuống."
Chu Vân Mộc không dám phản kháng, vội vàng quỳ xuống. Hồng Đế giơ tay lên, dùng móng tay cắt vào lòng bàn tay mình, một giọt máu từ bên trong lăn ra, lấp lánh ánh sáng nhạt giữa không trung. Sau đó, bốp một tiếng rơi xuống đỉnh đầu Chu Vân Mộc.
Chu Vân Mộc chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, một luồng sức mạnh cường đại từ đỉnh đầu tràn vào, hắn chỉ cảm thấy thân thể như bị xé rách, phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn.
Edit: FB Frenalis