Quản gia cúi gập người, cơ thể hơi run rẩy: "Cô Khương, là tôi thất trách, tôi nguyện ý nhận bất kỳ hình phạt nào."
"Trừng phạt ông thì có ích gì?" Tôi tức giận nói, "Còn không mau đưa tôi đi xem hai thi thể đó!"
Quản gia đưa tôi đến phòng của bảo vệ, nhân viên bảo vệ của dinh thự Chu gia đều ở hai người một phòng. Chu Phú, Chu Quý nằm trên giường, chết rất bình thản.
"Cô Khương, tôi đã cho người kiểm tra thi thể của họ, toàn thân không có bất kỳ vết thương nào, nguyên nhân cái chết không rõ." Quản gia nói.
Mạc Phi Phàm: "Kẻ ra tay rất cao thâm, hai người này ngay cả linh hồn cũng không còn, chết rất triệt để."
"Là câu hồn?" Tôi kinh ngạc nói.
"Không, là diệt hồn." Mạc Phi Phàm nói, "Linh hồn của họ bị đánh nát ngay lập tức, hồn phi phách tán, cho nên trên người không để lại bất kỳ vết thương nào."
Tôi trầm ngâm một lát mới nói: "Mạc Phi Phàm, chuyện của hai người này giao cho anh đi điều tra, cần gì cứ nói."
Đáy mắt Mạc Phi Phàm lộ ra hung quang: "Dám ra tay với Tiểu Hi của tôi, làm mù mắt chó của hắn. Khương Lâm, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ điều tra ra manh mối, bất kể là ai, tôi sẽ khiến hắn hối hận vì đã đến thế giới này!"
Quản gia áy náy nói: "Cô Khương, tôi có thể làm gì, cô cứ phân phó."
Tôi phất tay: "Ông đi báo cảnh sát."
Dù sao bây giờ cũng là xã hội pháp trị, trong nhà chết hai người, nhất định phải báo cảnh sát, đương nhiên cảnh sát cũng không điều tra ra được gì, nhưng phải lập hồ sơ.
Tôi luôn túc trực bên cạnh Tiểu Hi, con bé hôn mê một ngày một đêm, sau đó mở mắt ra, ánh mắt trống rỗng, khóe miệng mang theo một tia hung ác tàn bạo.
"Tiểu Hi?" Tôi gọi.
Con bé quay đầu nhìn tôi, trong mắt lóe lên ánh sáng đỏ, há cái miệng đầy răng nanh cười với tôi, chưa từng thấy nụ cười nào đáng sợ như vậy, khiến tôi sởn cả gai ốc.
"Chết!" Tiểu Hi hét lớn một tiếng, sau đó nhảy lên như một con thú nhỏ nhanh nhẹn, lao về phía tôi.
Lòng tôi đau như cắt, một tay nắm lấy eo con bé, một tay nhanh chóng điểm huyệt ngủ của nó.
Dù sao Tiểu Hi còn quá nhỏ, tâm tính chưa trưởng thành, đã hoàn toàn bị tâm ma khống chế.
Là tôi sơ suất, cứ nghĩ Tiểu Hi có thể ăn quỷ, ăn tâm ma cũng sẽ không sao.
Tiểu Hi, là mẹ hại con.
Tay tôi run rẩy, vươn ra nhẹ nhàng v**t v* má con bé, khuôn mặt tròn trịa tái nhợt, môi hiện lên một lớp xanh đen.
Tiểu Hi còn nhỏ như vậy, lại phải chịu đựng nỗi đau như thế này.
Bàn tay tôi dần dần siết chặt. Có người đã cố tình nuôi dưỡng tâm ma rồi giấu trong kẹo đường cho Tiểu Hi ăn, tôi nhất định phải tìm ra kẻ chủ mưu, băm vằm hắn ra.
Mấy ngày tiếp theo tôi luôn ở bên cạnh Tiểu Hi, Mạc Phi Phàm không có bất kỳ tin tức gì, tôi chỉ có thể nghĩ cách chữa khỏi cho Tiểu Hi trước.
Tiểu Hi đây là bị tẩu hỏa nhập ma, muốn chữa khỏi tẩu hỏa nhập ma, không thể thiếu Thanh Hồn Đan.
Tôi viết một đơn thuốc, bảo quản gia đi tìm những dược liệu trên đó, tuy luyện đan không phải sở trường của tôi, nhưng vì Tiểu Hi, tôi cũng chỉ có thể liều mạng thử.
"Cô Khương." Tôi đang lau mồ hôi trên trán Tiểu Hi, quản gia bước vào gọi.
Tôi vội vàng hỏi: "Đã tìm thấy tất cả chưa?"
Quản gia trông rất tiều tụy, có lẽ đã mấy ngày không nghỉ ngơi: "Cô Khương, những dược liệu khác đều đã tìm thấy, chỉ có La Cốc Thảo này, dù có lục tung cả kho của Ban Điều Tra Hồ Sơ X cũng không có."
La Cốc Thảo là vị thuốc dẫn quan trọng nhất, tuyệt đối không thể thiếu, không có nó, căn bản không thể luyện thành Thanh Hồn Đan. Edit: FB Frenalis
Chẳng lẽ, tôi lại phải đi Địa Ngục một lần nữa sao?
Nhưng tôi lại không yên tâm về Tiểu Hi.
"Nhưng mà..." Quản gia ngập ngừng, "Cô Khương, tuy không tìm thấy vị thuốc này, nhưng chúng tôi đã có tin tức về nó."
Trong lòng tôi dâng lên hy vọng: "Mau nói, thuốc này rốt cuộc ở đâu?"
Quản gia hơi cúi người: "Một năm trước, ở Vân Nam đã từng tổ chức một buổi đấu giá dược liệu, trong buổi đấu giá đó đã từng xuất hiện La Cốc Thảo. Mà người đã mua vị thuốc này, vừa hay đang ở thủ đô."
Thật sự là đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được chẳng tốn chút công phu.
Tôi vội vàng hỏi: "Là ai?"
"Cơ Uân."
Vậy mà lại là Cơ Uân? Tôi cười khổ, thật là trùng hợp.
Tôi gọi dì Lý đến, hỏi bà ta: "Thiệp mời của Cơ tiên sinh, mấy ngày nay còn gửi đến không?"