Thuốc trường sinh bất tử?
Thời thượng cổ, luôn có truyền thuyết về thuốc trường sinh bất tử, tương truyền Chu Mục Vương đã từng đến vương quốc của Tây Vương Mẫu tìm kiếm loại thuốc đó.
Chu Mục Vương chỉ sống hơn một trăm tuổi, rõ ràng là ông ta không tìm thấy.
Thuốc trường sinh bất tử quả thật là tồn tại, thời thượng cổ linh khí nồng đậm, rất nhiều đại sư luyện đan đã luyện chế không ít đan dược kéo dài tuổi thọ.
Nhưng, đan dược tốt nhất cũng chỉ có thể kéo dài thêm mấy trăm năm tuổi thọ mà thôi, ba ngàn năm? Bảo vật như vậy tôi chưa từng nghe nói qua.
"Năm đó, cô khiến phụ vương cho rằng tôi muốn ám sát ông ta để tạo phản, kết án tử cho tôi, nhưng tôi không đợi được rượu độc, ngược lại đợi được thuốc trường sinh bất tử." Sắc mặt Cơ Uân u ám, "Phụ vương muốn tôi giúp ông ta thử thuốc. Ăn thuốc trường sinh bất tử vào, tôi ngay lập tức trúng độc chết tại chỗ, phụ vương lệnh cho người chôn cất tôi qua loa, không ngờ tôi lại sống lại. Thật là trời không tuyệt đường người. Lâm, cô nói xem, có phải ông trời muốn để tôi tìm cô báo thù không?"
Sắc mặt tôi hơi khó coi, trầm mặc một lúc lâu mới nói: "Chuyện năm đó, quả thật là tôi có lỗi với anh, tôi không biết anh sẽ đến cứu tôi."
Năm đó, tôi đến nhân gian truy bắt Quỷ Vương bỏ trốn, Quỷ Vương đó đã chuyển thế thành phi tần được sủng ái bên cạnh Chu Mục Vương.
Cô ta ẩn náu rất kỹ, vẫn không lộ ra sơ hở, tôi tuy biết cô ta đang ẩn náu trong vương cung, nhưng lại không biết rốt cuộc là ai, chỉ có thể kết giao với Chân vương tử, dựa vào quan hệ của anh ta mà vào cung mưu một chức nữ quan.
Cuối cùng trời không phụ lòng người, để tôi tìm được phi tần đó, g**t ch*t cô ta.
Lúc đó tôi giết cô ta, là giết trước mặt Chu Mục Vương, hơn nữa cũng nói rõ ràng với ông ta, người phụ nữ này là Quỷ Vương biến thành.
Tôi đến nhân gian cũng có thời hạn, không thể luôn ở lại nhân gian, lúc đó thời gian vừa đúng đến, tôi liền trực tiếp trở về Địa Ngục.
Hơn một trăm năm sau, tôi lại đến nhân gian, hỏi thăm một chút, mới biết năm đó Chu Mục Vương căn bản không tin lời tôi, cho rằng tôi là sát thủ mà Chân vương tử tìm đến để ám sát phi tần của ông ta. Mà phi tần đó lại vừa đúng lúc không hợp với mẹ của Chân vương tử, đã từng khiến mẹ của anh ta bị đày vào lãnh cung.
Chu Mục Vương sủng ái mỹ nhân nổi giận, lấy tội danh giết vua mưu phản xử tử Chân vương tử.
Đối với chuyện này, tôi vẫn luôn rất áy náy, chỉ tiếc anh ta vẫn không đến Địa Ngục, tôi còn tưởng anh ta trực tiếp chuyển thế đầu thai rồi, không ngờ lại vẫn còn sống.
Tôi bình tĩnh lại, nói: "Đã anh không chết, còn vì vậy mà có được sự bất tử mà người khác mơ ước. Anh còn oán hận gì nữa?"
Nụ cười trên mặt anh ta không giữ được nữa, đáy mắt lộ ra hận ý sâu thẳm, bàn tay nắm chặt cổ tay tôi siết chặt: "Cô cho rằng đây là chuyện tốt sao? Đây là trừng phạt! Tôi và cô không giống nhau, tôi chỉ là một người phàm. Cô có biết một người phàm không có thực lực, không có hộ tịch, không có gì cả, ở xã hội cổ đại phải sống như thế nào không? Cô có biết tôi đã bị giết hại tàn nhẫn bao nhiêu lần không? Cô có biết tôi vì để sống sót, đã làm những chuyện gì không?"
Cơn giận của anh ta dâng trào, gần như thiêu đốt tôi.
Tội lỗi lại dâng lên trong lòng tôi, anh ta tiếp tục nói: "Sau đó thời gian trôi qua, tôi dần dần học được một số kỹ năng, mới có khả năng sống sót trong thế giới ăn thịt người này. Năm tháng dài đằng đẵng có điểm tốt này, tôi luôn có đủ thời gian để học tập."
Sắc mặt tôi u ám: "Vì vậy anh đã học được cách luyện chế tâm ma, còn dùng lên người con gái tôi?"
"Đúng vậy, tôi cũng muốn cô nếm thử nỗi đau mất đi người mình yêu thương nhất." Trên mặt anh ta lộ ra nụ cười tàn nhẫn, ánh mắt tôi trầm xuống, nắm lấy cổ tay anh ta dùng sức vặn một cái, anh ta lập tức phản công.
Dù sao cũng đã sống ba ngàn năm. Cho dù không tu đạo, nhưng luyện võ cổ truyền lâu dài khiến anh ta có sức chiến đấu vượt trội, trong một thời gian ngắn tôi lại đánh ngang ngửa với anh ta.
"Ầm!"
Nắm đấm của hai chúng tôi đập mạnh vào nhau, tôi thầm kinh ngạc, trong cơ thể anh ta có một luồng khí gần giống với linh khí, rất mạnh mẽ.
Là nội khí mà võ cổ truyền nói đến sao? Edit: FB Frenalis
Vạn vật đều có thể nhập đạo, cho dù không có thiên phú tu đạo, luyện võ cổ truyền lâu dài cũng có thể lấy võ nhập đạo.
Tuy nhiên, thực lực của anh ta vẫn không bằng tôi, lần giao đấu trực diện này, tôi lùi lại hai bước, còn anh ta lại lùi lại mấy bước, cuối cùng mới đứng vững.
Tôi cướp được La Cốc Thảo, mở nắp hộp gấm ra, bên trong lại là một cây cỏ dại mọc đầy ven đường.
Tôi tức giận nói: "Anh đùa tôi?"
Anh ta cười khẩy, lau vết máu bên môi: "La Cốc Thảo đã sớm bị tôi hủy rồi, cho dù có, tôi cũng tuyệt đối sẽ không đưa cho cô."
Tôi vừa tức vừa lo lắng, cũng không còn quan tâm đến chút tội lỗi đó nữa, xông lên tiếp tục chiến đấu với anh ta.
Giao đấu hơn một trăm hiệp, anh ta lại vẫn chưa thua, tôi thầm kinh ngạc, một người phàm lại có thể dây dưa với tôi lâu như vậy, xem ra công phu của anh ta thật sự là cao thâm khó lường.