Edit: Frenalis
Tôi sờ trán mình, thấy không có gì trên đó cả. Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cũng không nghĩ tới chuyện đó nữa. Khi chúng tôi rời làng, Phạm Thiến Thiến đã không còn ở đó, Tư Đồ Lăng gọi điện cho cô ấy, hóa ra Phạm Thiến Thiến không thấy chúng tôi ra, cũng không dám vào, liền trở về gọi trợ giúp.
Trong làng chết nhiều người như vậy, thị trấn bị tàn phá tồi tệ, rất may Tư Đồ Lăng làm chứng, những người đó đã chết trước khi chúng tôi đến hai ngày nên chúng tôi được xóa bỏ hiềm nghi.
Thế nhưng là, Chung Dao Dao đâu rồi?
Tư Đồ Lăng và tôi phải đến đồn cảnh sát để cho lời khai, vừa lên xe cảnh sát đã nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát của thị trấn khác, Chung Dao Dao đang có mặt ở đó, gọi điện thoại cho tôi đón cô ấy.
Tôi nói với Tư Đồ Lăng, anh ấy đưa tôi đi gặp Chung Dao Dao trước, tôi vừa bước vào cửa đồn cảnh sát thì Chung Dao Dao đã lao tới, ôm lấy tôi khóc nức nở.
Tôi an ủi cô ấy một lúc rồi hỏi cô ấy chuyện gì đã xảy ra.
Chung Dao Dao kể rằng vợ chồng dì Hai nhận của người ta tiền sính lễ hai mươi vạn, muốn đem cô ấy gả cho con trai trưởng làng thôn Hối Long. Người đàn ông đó quả thực là một kẻ ngu ngốc, có vấn đề về trí óc, ba mươi tuổi cũng không tìm được vợ, Chung Dao Dao làm thế nào cũng không đồng ý, bị dì dượng Hai cưỡng ép, đưa vào động phòng.
Kết quả là Chung Dao Dao đập vỡ kính cửa sổ, lấy mảnh kính vỡ đâm vào tên ngốc rồi bỏ chạy vào rừng.
Trưởng thôn Hối Long cùng người dân lên núi tìm kiếm, cô ấy hoảng sợ liền nhảy xuống sông, nước chảy rất mạnh, dân làng không dám xuống vớt vì nghĩ rằng cô ấy chắc chắn sẽ chết.
Cũng may mạng của Chung Dao Dao còn chưa tới số, cô ấy bắt được một mảnh gỗ, trôi dạt trên sông suốt mấy dặm, được ngư dân cứu vớt đưa về đồn cảnh sát.
Tin nhắn quả thực là của cô ấy gửi, nhưng tình thế lúc đó rất cấp bách nên cô ấy gõ nhầm, gõ Hối Long thành Hồi Long.
Mặt tôi đen như đáy nồi, nha đầu chết tiệt này, chỉ vì mắc lỗi đánh máy mà suýt nữa tôi đã mất mạng rồi. Nhưng cô ấy cũng gặp nguy hiểm, tôi khó mà trách cô ấy được, chỉ có thể cố gắng an ủi cô ấy.
Một hồi lâu sau, một người phụ nữ hùng hùng hổ hổ lao vào chửi bới: "Chung Dao Dao đứa chết tiệt kia đâu, tôi là dì Hai của nó, tôi nuôi nó lớn lên, gả nó cho ai là do tôi quyết định, ai mẹ nó dám ngăn cản, người nào cản bà đây đánh chết hắn".
Tôi nghe xong thanh âm này liền giận không chỗ phát ti3t, mấy bước lao ra, một bạt tai liền đánh vào trên mặt của bà ta. Cái tát này tôi không dùng nhiều lực nhưng do lúc này tôi đã mạnh lên, nên cũng khiến bà ta gãy mất hai cái răng, má bà ta cũng sưng lên.
Bà ta quay lại thì thấy là tôi, càng nhảy cẫng hơn: "Khương Lâm, con khốn kiếp kiếm tiền bằng người chết này, mày dám đánh bà, bà đây lột da mày ra!"
Bà ta chưa kịp nói xong, tôi lại tát bà ta một cái nữa, sưng tấy bên mặt bên kia, bà ta hung dữ nhìn tôi: "Bà đây liều mạng với mày!"
Nói xong bà ta lao về phía tôi, tôi đá vào bụng khiến bà ta ngã xuống đất, bà ta biết đánh không lại tôi, liền bắt đầu lăn lộn trên đất khóc lóc om sòm.
"Tôn Hồng, sao cô lại chết sớm như vậy, cô nhìn đứa con gái ngoan mà cô nuôi đi, mất hết tính người, nó ngay cả dì Hai cũng dám đánh, tôi chết đi còn hơn".
"Cút xuống địa ngục đi." Tôi gầm lên giận dữ, "Nếu bà chết, cũng coi như vì dân mà trừ hại! Bà còn dám nhắc đến mẹ tôi. Dao Dao không phải cháu gái của bà sao? Bà đã đối xử với nó như thế nào? Con bé học đại học rất giỏi, nhưng để trả nợ cờ bạc cho đứa con trai hoang đường gái gú nhậu nhẹt cá độ của bà mà bỏ học trở về đi làm trong hộp đêm. Nếu tôi không đến cứu kịp thời, nó bây giờ có kết cục gì cũng không biết".
Các cảnh sát xung quanh vốn định đến can ngăn nhưng sau khi nghe tôi nói, họ đều tỏ ra khinh thường dì Hai. Đối với cháu gái mình như vậy, quả thật là súc sinh.
Tôi tiếp tục mắng: "Chuyện đó thì cũng thôi đi, tôi không so đo với bà, kết quả bà còn trầm trọng hơn, vì hai mươi vạn mà đem Chung Dao Dao bán cho một tên đần làm vợ. Đừng nói đến đạo đức với tôi, bà căn bản cũng không có đạo đức, bà có biết mua bán người là phạm pháp? Bà có biết lúc bà bắt Dao Dao ở trên đường là phạm pháp hay không?
"Bọn họ thật sự cầm thú cũng không bằng." Có người xem nhỏ giọng nói.
Dì Hai che mặt, lẩm bẩm nói: "Nó là do tao nuôi lớn..."