13.
Tề Thành Khê ngày càng tỏ ra không đúng chuẩn, không chỉ bởi thái độ của hắn đối với nữ chính hoàn toàn lệch khỏi mô tả trong sách.
Theo cốt truyện, lần đầu gặp nhau, nam chính phải kinh ngạc trước nhan sắc của nữ chính, vì vậy mới tha cho nàng dù nàng đã ám sát mình.
Còn hiện tại, nhìn cách Tề Thành Khê cứ thấy Lâm Hi Vi là mặt đầy chán ghét, thì mê đắm ở đâu ra chứ?
Lâm Hi Vi đã xuất hiện ở phủ, lý ra giữ ta lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Ta đã chuẩn bị tinh thần, chờ Tề Thành Khê xử lý xong Lâm Hi Vi thì tiện tay "giải quyết" luôn ta.
Nào ngờ, sau khi thong thả lau sạch tay, hắn lại quay sang nhìn ta, hờ hững buông một câu:
“Ngươi so với kẻ ngốc kia thì bình tĩnh và lý trí hơn nhiều.”
Ta: ???
Vậy là sao?
“Ngoài việc biết Lâm Hi Vi sẽ đến, ngươi còn biết gì nữa?” – Hắn từng bước tiến lại gần, đầu ngón tay lạnh như băng giữ lấy cằm ta, ánh mắt soi xét kỹ càng gương mặt ta.
Ánh nhìn đó làm ta thấy không tự nhiên đến từng lỗ chân lông.
Đây là ánh mắt mà hắn lẽ ra phải dành cho nữ chính mới đúng, sao lại dùng để nhìn ta?
“Những gì ngươi biết, nói hết ra cho bổn vương nghe.” – Hắn tiếp tục ép hỏi.
Là một kẻ xuyên sách, những gì ta biết thì... nhiều lắm!
“Vương gia là rồng giữa loài người, tương lai nhất định đăng cơ làm đế.” – Ta cố hít sâu một hơi, giữ cho bản thân bình tĩnh, không để vẻ đẹp nam tính của hắn làm mình xao động.
Hắn dường như hơi bất ngờ trước sự chắc chắn trong lời ta, ánh mắt nhìn ta thêm vài giây, khóe môi bỗng cong lên.
Hắn vốn đã đẹp, giờ cười lên, cả gương mặt như bừng sáng, đến mức ta ngẩn ngơ nhìn, không kịp phản ứng.
“Có tầm nhìn, biết giữ bình tĩnh, ứng biến linh hoạt, bổn vương thích.” – Hơi thở ấm nóng phả lên mặt ta, giọng nói trầm thấp của hắn như làn sương mờ quẩn quanh bên tai.
Ta bị hắn dọa cho giật mình, đầu óc ù đặc.
Thích gì cơ?
Là ngưỡng mộ hay... tình cảm nam nữ?
Như thể biết được sự nghi hoặc trong mắt ta, đôi môi lạnh như sương của hắn bỗng khẽ lướt qua trán ta một cách nhẹ nhàng.
Ta như bị sét đánh, suýt nữa nhảy dựng lên.
Nam chính à, tỉnh lại đi! Ta chỉ là một vai quần chúng, không phải nữ chính!
14.
Hắn dường như sợ làm ta hoảng sợ, nên cũng không làm gì quá đáng.
“Về phòng nghỉ ngơi sớm đi!” – Hắn quay người rời đi, để lại ta đứng cứng đờ tại chỗ, một mình bước vào phòng.
Những ngày ở Tề Vương phủ, đầu óc ta nghĩ đủ thứ.
Ta nghĩ cách thoát thân, cách sống sót, và thậm chí tưởng tượng đủ kiểu chết của mình. Nhưng duy nhất một điều ta không ngờ tới: Tề Thành Khê sẽ có chút để ý đến ta.
Một câu nói bất ngờ của hắn đã khuấy đảo tâm trí ta, khiến ta bối rối không yên.
Tối đó, ta mất ngủ cả đêm.
Sáng hôm sau, khi vừa mở mắt, Nguyên Dịch chẳng biết từ bao giờ đã vào phòng ta.
“Có muốn ra ngoài chơi không? Ta thấy ngươi suốt ngày ở trong phủ cũng chán ngắt. Đi dạo với ta một vòng, thế nào?” – Vừa thấy ta tỉnh dậy, hắn đã ghé sát mặt lại gần.
Bị khuôn mặt phóng đại trước mắt làm giật mình, ta vơ lấy chiếc gối ngọc bên cạnh, không nghĩ ngợi gì liền đập về phía hắn:
“Ngươi làm gì trong phòng ta? Ra ngoài! Ra ngoài mau! Vào phòng khuê nữ mà không gõ cửa à?”
Tiếng ồn quá lớn của ta khiến Tề Thành Khê ở phòng bên cạnh phải chú ý.
Hắn mở cửa bước vào, ánh mắt quét một vòng, lập tức dừng lại trên người Nguyên Dịch.
Điều đầu tiên hắn làm là cởi ngay chiếc áo choàng trắng trên người, phủ kín từ đầu đến chân ta, không để lộ ra chút nào.
Ta: …
Chứng bệnh kiều lại tái phát sao?
Hắn quay mặt lạnh lùng, giọng nói như băng giá:
“Ra ngoài!”