Tôi cứ ngỡ cuộc sống của mẹ con tôi sẽ mãi bình lặng như vậy.
Cho đến tháng trước, xưởng thiết kế của tôi nhận được một dự án lớn: thiết kế đồng phục cho một công ty xây dựng.
Hứa Hiểu Vũ phấn khích nói: “Cơ hội vàng đó! Nếu thành công, xưởng mình sẽ có thêm nhiều hợp đồng lớn.”
Tôi cũng háo hức: “Công ty nào vậy?”
“kiến trúc Giang thị .”
Nghe cái tên ấy, tim tôi khựng lại.
“Cậu sao thế? Mặt trắng bệch rồi kìa.”
“Không sao, chắc tớ hơi mệt.” Tôi gượng cười.
Có lẽ chỉ trùng tên thôi. Họ Giang cũng đâu phải hiếm, công ty xây dựng cũng nhiều.
Tôi tự trấn an, nhưng lòng vẫn bất an.
Ngày hôm sau, tôi cùng Hứa Hiểu Vũ đến công ty đó bàn bạc.
Xe dừng trước tòa nhà cao cấp, bốn chữ “kiến trúc Giang thị ” sáng rực trên đỉnh.
Tim tôi đập loạn.
Thật sự… lại trùng hợp đến vậy sao?
Đi thang máy lên tầng cao nhất, thư ký lịch sự mời chúng tôi chờ: “Tổng giám đốc sẽ đến ngay.”
Tôi ngồi trên sofa, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Văn phòng bài trí tao nhã, sang trọng mà tinh tế. Trên tường treo vài bức thiết kế kiến trúc quen thuộc.
Tôi đang ngẩn người nhìn, thì cửa bất ngờ bật mở.
“Xin lỗi, để hai cô phải chờ lâu.”
Giọng nói quen thuộc vang lên. Cơ thể tôi cứng đờ.
Từ từ ngẩng đầu, và tôi nhìn thấy gương mặt mà mình từng ngày đêm nhớ nhung.
Giang Dĩ Thành đứng nơi cửa, bộ vest cắt may hoàn hảo càng tôn thêm vẻ chín chắn, điềm tĩnh sau bốn năm.
Ánh mắt anh dừng lại trên tôi, sững sờ:
“Thẩm Nam?”
Chương 2
Bốn năm không gặp, Giang Dĩ Thành đã thay đổi rất nhiều.
Gương mặt từng sắc nét nay thêm vài phần chín chắn, khí chất trên người cũng trở nên trầm ổn, nội liễm hơn.
Anh vẫn đẹp trai đến mức khiến tôi không thể rời mắt.
“Giang tổng, ngài quen biết nhà thiết kế Thẩm sao?” Thư ký dè dặt hỏi.
Giang Dĩ Thành thu lại ánh nhìn, nhàn nhạt đáp: “Ừ, là bạn cũ.”
Bạn cũ.
Từ ấy khiến lòng tôi dâng lên một vị chua xót.
Người từng thân mật khắng khít, nay chỉ còn là “bạn cũ”.
“Vậy tôi không cần giới thiệu nữa.” Thư ký thức thời rút lui, tiện tay đóng cửa.
Trong văn phòng lập tức yên tĩnh, chỉ còn lại ba chúng tôi.
Cảm nhận được bầu không khí khác lạ, Hứa Hiểu Vũ chủ động mở lời phá tan im lặng:
“Giang tổng, tôi là Hứa Hiểu Vũ, phụ trách xưởng thiết kế Hiểu Vũ. Đây là nhà thiết kế trưởng của chúng tôi, Thẩm Nam.”
“Chào cô.” Giang Dĩ Thành gật đầu, rồi nhìn về phía tôi. “Thẩm Nam, không ngờ em giờ là nhà thiết kế.”
“Vâng.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. “Không ngờ công ty của Giang tổng lại phát triển tốt đến vậy.”
“Cũng tạm.” Anh ngồi xuống ghế sau bàn làm việc. “Nghe nói các cô muốn thiết kế đồng phục cho công ty chúng tôi?”
Hứa Hiểu Vũ lập tức đưa ra bản thảo: “Đúng vậy, chúng tôi đã có phác thảo ban đầu…”
Cô thao thao bất tuyệt giới thiệu, còn tôi lại chẳng tập trung nổi.
Thỉnh thoảng, ánh mắt Giang Dĩ Thành dừng lại trên người tôi, mỗi lần chạm mắt, tôi đều vội né tránh.