Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở nước ngoài, mẹ tôi sợ tôi dắt về một anh chàng ngoại quốc làm rể, nên đã sớm ở thủ đô sắp đặt cho tôi một vị hôn phu vừa tài giỏi vừa điển trai, bắt tôi về nước để đính hôn.
Hôm đó, tôi đến một cửa hàng cao cấp để chọn váy đính hôn. Vừa thấy một chiếc váy dài màu trắng sữa, thiết kế quây ngực, tôi đã rất ưng ý và chuẩn bị mang vào thử.
Bỗng một người phụ nữ bên cạnh liếc mắt nhìn chiếc váy trong tay tôi rồi nói với nhân viên:
“Chiếc váy này trông cũng khá đặc biệt đấy, mang cho tôi thử đi.”
Nhân viên không nói không rằng, thô lỗ giật luôn chiếc váy khỏi tay tôi.
Tôi tức giận lên tiếng:
“Chuyện gì cũng phải theo thứ tự trước sau chứ? Chiếc váy này là tôi chọn trước mà. Mấy người còn biết điều hay không vậy?”
Nhưng cô ta lại khinh thường nhìn tôi, nói đầy mỉa mai:
“Chiếc váy này giá mười tám vạn tám đấy. Một con nghèo như cô thì mua nổi à?”
“Chưa kể, tôi là em gái nuôi của tổng tài Tập đoàn Cố thị – Cố Văn Vũ. Ở thủ đô này, chữ ‘lý’ là do nhà họ Cố định nghĩa, cô hiểu không?”
Cô ta vừa dứt lời, tôi suýt bật cười.
Thật đúng là trùng hợp — Cố Văn Vũ chẳng phải chính là vị hôn phu của tôi sao?
Tôi lập tức gọi điện cho anh ta:
“Em gái nuôi của anh vừa cướp váy đính hôn của tôi, chuyện này tính sao đây?”
…
Chữ “em gái nuôi” nghe là thấy không trong sáng rồi. Nếu hôm nay Cố Văn Vũ không thể cho tôi một lời giải thích hợp lý, thì buổi tiệc đính hôn này khỏi cần tổ chức nữa.
Không ngờ, giọng anh ta vang lên lạnh lùng từ đầu dây bên kia:
“Cô là ai? Chuyện giữa tôi và Ngữ Như, đến lượt một người ngoài như cô xen vào sao?”
Tôi còn chưa kịp nói mình là vị hôn thê của anh ta, thì anh ta đã cúp máy không do dự.
Tôi tức đến mức nghẹn lời. Cố Văn Vũ, anh giỏi lắm, đến cả số tôi mà cũng không thèm lưu tên.
Bên cạnh, Ngữ Như đã cười rạng rỡ:
“Con tiện này! Cô tưởng lấy được số điện thoại của anh Văn Vũ là có thể bám víu anh ấy à? Đúng là mơ mộng hão huyền!”
Cô ta liếc mắt khinh bỉ nhìn tôi từ đầu đến chân:
“Ngay cả nhân viên dọn vệ sinh của Tập đoàn Cố thị còn ăn mặc sang hơn cô.”
Bình thường tôi không quá để tâm đến quần áo, chỉ chọn những gì đơn giản và thoải mái. Không ngờ có ngày lại bị người ta lấy đó làm cái cớ để chê bai.
“Thời buổi nào rồi mà còn đánh giá người khác qua vẻ ngoài? Cố Văn Vũ nhận cô làm em gái nuôi, đúng là mù mắt.”