19
Lê Xu nói rồi lại chớp chớp mấy cái, ra vẻ khó chịu để tăng thêm độ đáng tin.
Trần Tự Châu tất nhiên nhìn ra cô nói bóng nói gió, đáy mắt tràn ra vài phần ý cười. Anh rút tay vào túi quần, nói: “Không có, trong xe có.”
Lê Xu giả vờ thất vọng "À" một tiếng, rồi quay đầu đi, sau lưng anh thì lén phì một tiếng cười khẽ, ra vẻ không có gì.
Vì vừa rồi bị hớ, Lê Xu nhất thời không dám tùy tiện mở miệng, hai người sóng vai đi được hơn chục mét. Cô vẫn không nhịn được muốn gỡ gạc lại một ván, bèn lên tiếng lần nữa: “Trà sữa là anh mời, vậy tôi có thể quay ngược lại tống tiền anh không?”
“...”
Suốt dọc đường chẳng nói gì, Trần Tự Châu vẫn đang băn khoăn sao cô lại đột nhiên im lặng. Hóa ra là đang phục bàn cơ đấy.
Anh quay đầu nhìn cô, không khỏi đoán xem liệu sau khi thi đấu xong, cô có từng có khoảnh khắc nào đó cũng bất mãn như vậy không.
"Sao không nói gì?" Lê Xu thấy anh thất thần, bèn đưa tay vẫy vẫy trước mặt anh.
Trần Tự Châu hoàn hồn, tầm mắt di chuyển đến khuôn mặt cô, kìm lại cảm xúc xao động, thong thả ung dung nói: “Nếu cô muốn, nhớ giữ lại bằng chứng.”
Lê Xu: “...”
Cô sai rồi, thật sự sai rồi!
Quả nhiên người không nên quá nhàn rỗi, nếu không sẽ luôn có những thôi thúc vô cớ, không biết lượng sức mà đi khiêu chiến lĩnh vực chuyên môn của người khác.
Khi đến bãi đỗ xe thì cô cũng không mở miệng thêm lần nào nữa.
Lúc lên xe, cô theo thói quen đi đến cửa sau xe để mở, kéo hai lần cũng không ra. Cô nghĩ chắc là xe chưa mở khóa, đang chờ thì cửa sổ ghế phụ hạ xuống.
Trần Tự Châu còn chưa đợi cô mở miệng đã nói: “Ngồi lên phía trước đi.”
Lê Xu do dự.
Ghế phụ trong xã hội ngày nay thường được xem là ghế bạn gái. Mặc dù anh không có bạn gái, và mặc dù cô cũng có ý muốn làm bạn gái, nhưng không có sự cho phép của chủ xe, cô vẫn tự biết điều mà ngồi ở ghế sau.
Thấy cô vẫn còn chần chừ, anh nói thêm: “Phía trước có khăn giấy, vừa rồi cô không phải đang tìm sao?”
Bậc thang đã được xây đến tận chân, Lê Xu thuận thế bước lên, mở cửa ngồi vào.
Xe từ bãi đỗ xe chạy ra, rồi vững vàng rẽ vào con phố
Lê Xu lật xem điện thoại, không có tin tức mới gì, chỉ có ba cuộc gọi nhỡ từ mấy đứa em
Hôm nay cô đã gọi mấy lần cho chúng nó rồi, Lê Xu sợ có chuyện gì nên gọi lại ngay.
Chuông reo nửa bài hát thì cuối cùng cũng có người bắt máy.
“Alo, chị.”
Giọng cô ấy hơi thấp, phỏng đoán là đang tìm một chỗ thích hợp sau đó lại nói với âm lượng bình thường: “Hồi nãy em gọi điện thoại cho chị sao không được vậy?”
“Đi chơi mật thất. Có chuyện gì không?”
Lê Nguyệt: “Tuần sau thứ Sáu chiều 3 rưỡi họp phụ huynh, chị đi được không?”
Họp phụ huynh không gọi ba mẹ mà lại gọi cô, Lê Xu nhướng mày: “Lại làm chuyện tốt gì? Sẽ không phải là đi chịu mắng đấy chứ.”
Mỗi lần bị mời phụ huynh riêng là chúng nó không dám gọi ba mẹ.
"Em thề, lần này em thật sự không làm gì cả." Lê Nguyệt theo phản xạ giơ bốn ngón tay lên trời, rồi nhận ra chị mình không nhìn thấy nên cụp tay lại, giọng nói có vẻ chột dạ thiếu tự tin: “Chỉ là kết quả thi giữa kỳ của em ra rồi, em thi hơi không tốt lắm, cô bảo chị gặp riêng cô ấy.”
“...”
Thế thì chẳng phải là đi chịu mắng à.
“Chị ơi, cầu xin chị mà, chỉ cần chị chịu đến thì em sẽ không chấp nhặt chuyện chị làm mất quà sinh nhật em tặng nữa.”
Lê Xu "À" một tiếng.
Còn lạ lần trước về nhà sao nó không mè nheo, hóa ra là chờ khoảnh khắc này.
"Đừng lấy cái đó ra uy h**p chị, huy hiệu của em không có mất." Nhưng nếu là vì chuyện thành tích thì không có gì to tát, Lê Xu suy nghĩ rồi nói: “Chị đến được thì đến, không đến được thì chị sẽ gọi điện cho mẹ bảo mẹ đi.”
Lê Nguyệt bi thảm k** r*n một tiếng, rồi lại tò mò: “Nhưng trước đây chị không phải nói mất rồi sao, tìm lại được à?”
Lê Xu "Ừm", quay đầu liếc nhìn người nào đó đang lái xe thẳng tắp, rồi nói một cách mơ hồ: "Được một người tốt bụng nhặt được." Sau đó nói: “Cúp máy đây.”
Vừa cúp điện thoại xong thì bên tai cô chợt vang lên câu hỏi: “Người tốt bụng là chỉ tôi à?”
Lê Xu chống tay lên cửa sổ xe, tựa mặt vào đó, "Ừm": “Điện thoại của em gái, thứ Sáu trường nó họp phụ huynh. Thi kém không dám gọi ba mẹ, lấy chuyện tôi làm mất huy hiệu ra để làm điều kiện đấy.”
WeChat nhận được một sticker Lê Nguyệt gửi, hình ảnh chắp tay rưng rưng nói "Làm ơn làm ơn".
Lê Xu bất đắc dĩ vừa trả lời vừa nói: “Con bé này, ngày nào cũng lắm chiêu.”