20
Cô hơi nheo mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đen của anh, từng chút một mạnh mẽ phá tan cái bẫy lưới trời mà anh giăng ra.
Cô khẽ "chậc" một tiếng, không rơi vào cái bẫy xưng hô của anh, lời lẽ rành mạch, dứt khoát: “Đúng là không lịch sự thật. Nhưng mà học muội của anh lúc này vẫn đang trong tiết tự học buổi tối đó. Dù sao nói cũng có nghe thấy đâu, thông cảm chút đi.”
Đây là việc cô không thừa nhận sự liên quan trong mối quan hệ mà anh đã ám chỉ trên xe, Trần Tự Châu cũng không bất ngờ.
Lê Xu không vội rời đi, nhớ ra một chuyện tò mò muốn xác nhận: “À, hỏi chuyện này chút đi.”
Trần Tự Châu ra hiệu cho cô hỏi.
“Mấy đứa con trai mấy anh có phải có chấp niệm gì với kiểu học trưởng học muội này không?”
"Mấy đứa con trai mấy anh." Anh nhấn mạnh, “Có ai gọi cô như vậy nữa à?”
Cũng chẳng có gì không thể nói, Lê Xu thẳng thắn đáp: “À, đối tượng xem mắt trước của tôi, hình như anh ta đặc biệt mê cái kiểu này.”
Trên mạng cũng thường xuyên thấy ở phần bình luận video của một số nữ sinh có mấy người theo đuổi và gọi kiểu đó
Trần Tự Châu trầm ngâm: “Cái người đã cho cô leo cây ở nhà hàng đó à?”
“Sao anh biết?”
Lê Xu ngạc nhiên, nhưng rồi lại thấy không quá bất ngờ.
Cái cớ trước đây cô đưa ra cũng chẳng cao siêu gì, với sự thông minh của anh thì chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là có thể dễ dàng nhận ra đó chỉ là lời nói qua loa cho xong chuyện.
"Là anh ta đấy." Cô ngượng ngùng đưa hai tay ôm lấy mặt, vẻ mặt không muốn nói thêm: “Thế nên bây giờ anh có thể thỏa mãn sự tò mò của tôi được không?”
Trần Tự Châu đang nhíu mày cũng giãn ra, đặc biệt là khi thấy vẻ mặt ghét bỏ lộ rõ của cô, khóe miệng anh thậm chí còn nhếch lên, như suy nghĩ một chút rồi nói: “Người khác thì tôi không biết, nhưng theo bản thân tôi mà nói...”
Thấy cô tỏ vẻ nghiêm túc lắng nghe, anh cố ý dừng lại, ý cười trong mắt càng sâu. Ánh mắt anh một lần nữa như tấm lưới dày đặc bao trùm lấy cô, mang theo vẻ lười biếng, anh thong thả ung dung nói tiếp: “Đơn thuần là hứng thú nhất thời, muốn nhìn cô giậm chân thôi.”
Lê Xu: “?”
Lê Xu nghi ngờ mình nghe lầm, kinh ngạc chớp mắt. Thấy vẻ mặt cười của anh, xác nhận không phải ảo giác cô liền lẩm bẩm chửi một tiếng "Đúng là đồ chó!".
Cô hít một hơi thật sâu, giơ tay lần nữa kéo cửa xe anh ra rồi đóng sầm lại thật mạnh, má lúm đồng tiền ngọt ngào nhưng lại gửi gắm lời chúc chân thành nhất của mình: “Đêm nay đừng có mơ đẹp!”
Về đến nhà tắm rửa xong, Lê Xu cầm điện thoại lên giường định xem nốt mấy tập phim còn dang dở.
Ứng dụng vừa mở ra, một âm thanh hiệu ứng vàng rơi lách cách đã nhảy ra nhanh hơn cả giao diện.
Lê Xu cứ nghĩ bạn bè nào đó lại gửi lì xì để sau này cưng chiều cô, quay lại WeChat nhìn thì thấy là tin nhắn của đối tượng xem mắt mà cô Vương giới thiệu.
Cô gõ một dấu chấm hỏi.
Đối phương trả lời ngay lập tức: 【Quả nhiên phát lì xì cái là xuất hiện ngay, mấy cô con gái cũng thực tế quá!】
Lê Xu lại gõ ba dấu chấm hỏi.
【Lì xì có ý gì?】
Đối tượng xem mắt: 【Mua trà sữa cho em đó, người khác có thì em cũng sẽ có.】
Đính kèm một ảnh chụp màn hình khu bình luận của video marketing trên tài khoản Douyin: Ly trà sữa đầu tiên của mùa thu đã phát triển thành ly trà sữa đầu tiên của mùa hè.
Đối tượng xem mắt: 【Mười tệ, mời em và bạn em uống cùng.】
“...”
Quá nhiều điểm để chê trách, đến nỗi Lê Xu nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.
Theo thời gian thì đáng lẽ cô vẫn phải đóng vai thêm một ngày rưỡi nữa. Nhưng cô thật sự không nhịn nổi, gõ một biểu tượng cảm xúc "khinh bỉ" rồi sau đó xóa và chặn một lèo.
Xóa xong tâm trạng tốt hẳn, cô liền đăng một status "Sảng khoái!" lên vòng bạn bè.
Vui quá nên cô vô tình xem thêm hai tập phim, đi ngủ muộn hơn ngày thường một tiếng rưỡi.
Không rõ có phải ban ngày nghĩ gì thì ban đêm mơ thấy cái đó, hay là giọng học muội của ai đó quá mức gợi cảm và mê hoặc, Lê Xu đang ngủ say bỗng mơ thấy Trần Tự Châu.
Trong mơ họ là bạn cùng lớp. Anh là học sinh giỏi xuất sắc, còn cô là học sinh kém, điểm số lẹt đẹt dưới mức trung bình của lớp.
Môn toán đặc biệt tệ, đến cả đường phụ cơ bản trong hình học không gian cũng không biết tìm, càng không nói đến hàm số bậc hai. Chỉ biết viết mỗi chữ "Giải", còn lại dựa vào điểm thương hại của giáo viên.
Giống như tất cả các tiểu thuyết ngôn tình khác, hai người họ cũng là bạn cùng bàn.
Anh kèm cặp cô học, tính tình rất dữ, không hợp là nổi cáu, còn cô thì nhìn mấy con số trong sách bài tập sợ phát khóc, mè nheo xin tha.
Thấy Trần Tự Châu không lay chuyển, cô còn giả vờ khóc, tiếng khóc ma mị không làm anh trong mơ mềm lòng nhưng lại dọa chính cô tỉnh dậy.
Cô mở mắt nhìn chằm chằm chiếc đèn chùm hình hoa sen trên trần nhà hồi lâu mới chậm rãi bò dậy, với lấy cốc nước trên tủ đầu giường uống cạn nửa ly, đưa tay sờ trán, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.
Một giấc mơ thật đáng sợ, suýt chút nữa đã quay về những ngày tháng cấp ba khổ sở.
Sau khi ngủ lại, Lê Xu không còn mơ thấy giấc mơ kỳ lạ đó nữa, nhưng vẫn không ngủ ngon, sáng hôm sau với một đôi mắt thâm quầng đến phòng làm việc
Tiểu Chu ngồi ở cửa thấy sắc mặt cô không tốt còn chu đáo chia cho cô mấy viên sô cô la.