26
Cô đáp lại lời nhắc nhở của cô ấy: 【Yên tâm đi, sẽ không quên đâu】
Phương Hinh Nhiễm không tin lắm: 【Cậu liệu mà làm đấy nhé】
Lê Xu liền gửi mấy cái biểu tượng "ok" để đảm bảo, vì ngại gõ chữ phiền phức nên cô chuyển sang dùng tin nhắn thoại để nói cho Phương Hinh Nhiễm nghe kế hoạch của mình: “Thật mà, cậu tin tớ đi. Tớ cũng đang nghĩ hôm nào tìm một cơ hội để thử đây này.”
“Tốt nhất là vào ngày lễ hoặc có hoạt động gì đó, đông người một chút. Như vậy nếu bị từ chối thì tớ cũng có cớ để qua loa cho xong, đỡ bị mất mặt quá.”
Phương Hinh Nhiễm cười cô ấy: “Hay ghê, cậu mà cũng có lúc lo bị từ chối hả?”
"Dù tớ cũng thấy tớ sinh ra đã đẹp, ai gặp cũng thích, nhưng mà tiền còn có người không thích nữa là. Lỡ đâu anh ấy lại kỳ lạ như vậy thì sao." Lê Xu nói, “Ngại chết đi được.”
Phương Hinh Nhiễm: “Nói cũng phải.”
Sau khi cười xong, hai người liền cùng nhau chọn ngày lành tháng tốt. Kết quả tìm mãi nửa ngày mà ngày lễ gần nhất cũng chỉ có mỗi Tết Đoan Ngọ, mà phải đến tháng sau lận.
Phương Hinh Nhiễm thấy chờ lâu quá, sợ đêm dài lắm mộng, cô ấy lật lịch nhìn những lịch trình đã đánh dấu trên đó. Aizzz…
“Suýt nữa thì quên, còn có một cơ hội sẵn có đây này.”
“?”
Lê Xu hỏi cái gì.
Phương Hinh Nhiễm đọc một ngày cụ thể, rồi giải thích: “Còn nửa tháng nữa là đến sinh nhật của Tiền Dịch Chính nhà mình. Đến lúc đó mình rủ anh ấy đến, cậu tiện thể mượn cơ hội tỏ tình luôn.”
Lê Xu do dự: “... Hơi gấp quá đó.”
"Sợ gì, chết sớm siêu thoát sớm." Phương Hinh Nhiễm quyết đoán: “Cứ thế mà làm, nghe tớ!”
Lê Xu: “...”
Sao lại có cảm giác như sắp ra trận vậy nè.
Hai người nói chuyện đến tận rạng sáng mới ngừng, khiến Lê Xu hôm sau ngủ đến tận 12 giờ rưỡi trưa.
Sau khi ăn trưa xong, mẹ Lê nói muốn đi cắt tóc nên dắt Lê Xu theo luôn.
Tiệm cắt tóc nằm ở quảng trường gần phía trước khu chung cư, mở được hơn hai mươi năm rồi. Chủ tiệm tay nghề tốt, giá cả phải chăng, hầu hết cư dân gần đó đều chỉ đến tiệm này cắt tóc.
Khi Lê Xu và mẹ Lê đến tiệm, các ghế chờ đã chật kín. Vài bà cụ, cô dì ngồi cạnh nhau tán gẫu chuyện nhà.
Thấy hai mẹ con bước vào, họ liền chuyển mục tiêu, túm lấy Lê Xu hỏi han tình hình tình cảm. Lê Xu cười gượng gạo, viện cớ ứng phó.
Mãi mới chờ đến khi mẹ Lê làm tóc xong, tưởng cuối cùng cũng được giải thoát, nào ngờ cơn bão thực sự mới bắt đầu.
Khi Lê Xu từ xa thoáng thấy cô Vương, người chuyên mai mối mà mẹ cô hay nói chuyện, đang đứng ở cổng khu chung cư, cô đã thấy không ổn rồi.
Đến khi gặp mặt, co Vương nói với mẹ cô một câu đầy âm dương quái khí: "Con bé Lê nhà chị giỏi ghê nha!", Lê Xu đã dự cảm được mình sắp phải đối mặt với những câu tra vấn khi về nhà.
Quả nhiên, Lê Xu vừa bước chân vào cửa, còn chưa kịp thở một hơi, thì những câu tra vấn của mẹ Lê đã tới tấp trút xuống.
“Hôm qua lúc mẹ hỏi con đã thấy là lạ rồi, hóa ra là không nói chuyện với người ta chút nào, còn xóa luôn người ta đi nữa chứ.”
“Nói đi, lần này lại vì sao?”
Lê Xu vừa thay giày vừa nói: “Tính cách không hợp.”
"Con còn chưa nói chuyện với người ta mấy câu, làm sao mà biết tính cách không hợp." Tô Cầm lườm cô một cái, hừ một tiếng, “Con nói cụ thể xem là không hợp ở mặt nào.”
“...”
“Nói đi chứ!”
Lê Xu rụt rè lại gần, ngồi xuống bên cạnh mẹ, nịnh nọt xoa bóp vai cho bà.
Mẹ Lê không thèm ăn cái kiểu này của cô.
Lê Xu mím môi, đành phải nói ra một từ: “Nghèo.”
"Cái gì?" Tô Cầm không nghe rõ.
"Anh ta keo kiệt quá." Lê Xu kể lại chuyện phong bao lì xì trà sữa, vừa kể vừa dùng sức xoa bóp vai cho mẹ, “Xem mắt mà đã vậy rồi, cưới về không biết phải khổ sở đến mức nào nữa. Con thì không chịu nổi một chút nào đâu.”
Thấy mẹ Lê định mở miệng, cô nói tiếp: “Mẹ cũng không muốn con sau này khó khăn túng thiếu, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, quanh năm suốt tháng đến một bộ quần áo mới cũng tiếc không dám thay đâu nhỉ?”
Mẹ Lê: “...”
Mẹ Lê cau mày, vì con gái nói vậy nên lửa giận đã vơi đi một nửa, bà nghi ngờ nói: “Cô Vương con nói điều kiện nhà cậu ta cũng được mà.”
"Vậy mà mấy chục tệ cũng tiếc?" Lê Xu càng thêm ghét bỏ, cô rụt tay lại, ngồi xuống bên cạnh mẹ Lê mà lắc đầu, “Càng kém hơn nữa cơ.”
“...”
Mẹ Lê nghe cô luyên thuyên một hồi, có chút tức cười: “Con, cái này cũng không được cái kia cũng không xong, chẳng lẽ còn muốn tìm một thần tiên sao?”
Lê Xu gật đầu: “Thật sự là muốn tìm đó ạ.”
“Con...”
“Con đùa thôi, không tìm thần tiên đâu.”
Lê Xu vội vàng nhận lỗi, rồi lại chuyển sang bài "đánh vào tình cảm" đáng thương: “Mẹ ơi, mẹ nói xem, bình thường mẹ đi chợ mua đồ ăn còn phải chọn lựa kỹ càng, thì cái này liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của con, con chẳng phải cũng phải sàng lọc thật kỹ để chịu trách nhiệm cho bản thân sao?”
Mẹ Lê nghe vậy, thái độ cũng mềm mỏng hơn một chút: “Nhưng cũng không thể quá khắt khe được.”
Bà thở dài: “Con nói cụ thể cho mẹ nghe tiêu chuẩn đi, mẹ xem có hợp lý không.”
Lê Xu: “...”
Lê Xu lập tức im thin thít như gà con.
Trời ơi, cô chỉ nói thuận miệng thôi mà, lấy đâu ra tiêu chuẩn chứ!
Đúng lúc cô đang suy nghĩ xem nên lừa mẹ bằng cách nào dựa trên những tiêu chuẩn của tượng thần trong chùa, thì bên ngoài cửa truyền đến tiếng chìa khóa.
Lê Xu quay đầu nhìn lại, thấy ba Lê vừa vào cửa, mắt cô đảo một vòng rồi nói: “Ít nhất cũng phải như ba vậy đó ạ.”
"Cái gì như ba vậy?" Ba Lê vừa thay giày vừa khó hiểu hỏi, “Hai mẹ con đang nói chuyện gì vậy?”
“Tiêu chuẩn tìm bạn đời tương lai đó ba.”
Lê Xu giải thích: “Mẹ hỏi con thích người như thế nào, con bảo phải đẹp trai, tính cách tốt, và phải có tiền giống ba đó ạ.”