38
Lê Xu không như những người khác, cô tự nhiên kéo ghế bên cạnh anh và ngồi xuống. Khi được đưa cho chiếc cốc giấy và đôi đũa dùng một lần, cô cảm ơn rồi quay sang đáp lời:
“Vâng, tôi nghe thấy tiếng thức ăn trong mơ.”
Cô đẩy chiếc cốc giấy về phía anh, mắt không rời miếng thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen đang xèo xèo thơm phức. Cô run rẩy, làm nũng xin xỏ: “Thế nên anh ơi, làm ơn ban cho em miếng thịt đi, ba ngày rồi em chưa được ăn gì!”
Trần Tự Châu liếc mắt trêu chọc: “Giọng cô nghe hùng hồn thế này, đâu giống ba ngày chưa ăn gì.” Anh gắp mấy miếng thịt gần chín cho vào chén cô, “Cô có muốn rau xà lách không?”
Anh trực tiếp kéo cả đĩa rau lại gần.
“Cảm ơn anh.” Lê Xu đeo găng tay dùng một lần, gắp vài miếng rau để sang bên cạnh, rồi lấy một lá rau cuốn thịt. Cô sung sướng thốt lên: “Đây mới là cuộc sống chứ!”
Trần Tự Châu cười cười, lại gắp thêm thịt. Nghe giọng cô hơi khàn, anh hỏi: “Cô muốn uống gì, để tôi lấy cho.”
Lê Xu đang ngậm rau cuốn thịt trong miệng, nói không rõ: “Tùy tiện.”
“Cái gì cơ?” Anh ghé sát lại.
Lê Xu lặp lại lần nữa.
Anh cố tình xuyên tạc trêu cô: “’Huyên thuyên’ là tiếng địa phương ở đâu thế?”
“...”
Lê Xu nhanh chóng nhai hết miếng thịt trong miệng rồi nuốt xuống. Vừa cạn lời vừa tỉnh bơ đáp: “Ở trong mơ của tôi đấy. Tôi còn học được mấy câu, anh có muốn nghe không?”
Cô rõ ràng muốn mắng anh, Trần Tự Châu thấy thế không trêu cô nữa, bảo người bạn bên cạnh đưa cho một chai nước có ga. “Thôi, anh kém cỏi lắm, nghe không hiểu đâu.”
Lê Xu hừ một tiếng, tiếp tục ăn.
Cô ăn không chậm, nhưng mỗi lần đưa thức ăn vào miệng lại không nhiều, miệng nhấp nháy nhai rất nhẹ nhàng, trông như một nàng búp bê tinh xảo, rất đáng yêu. Nhưng không hiểu sao lại có một chút vội vàng khó nhận ra.
Cứ như thể nếu ăn chậm thì thức ăn sẽ biến mất vậy.
Trần Tự Châu trầm tư, đột nhiên nhớ đến câu nói của Lê Nguyệt sáng nay.
Cô ấy nói trước đây cô từng chịu nhiều khổ cực.
“Anh nhìn tôi làm gì thế?” Lê Xu ngừng uống nước, không thích cảm giác bị săm soi này cho lắm. “Thấy cứ kỳ cục, nổi cả da gà.”
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Trần Tự Châu thu lại ánh mắt, chú ý đến chuyện khác: “Nghe nói sáng nay cô không khỏe?”
Lê Xu uống thêm hai ngụm, ừ: “Hơi nghẹt mũi, ngủ một giấc đỡ hơn nhiều rồi.”
Cô được Phương Hinh Nhiễm và các bạn rủ đi gấp, chưa kịp thay đồ, vẫn mặc bộ vest công sở ban ngày.
Trần Tự Châu ừ một tiếng rồi thôi, như thể anh chỉ hỏi cho có.
Sau khi nướng BBQ, mọi người tự do hoạt động. Lê Xu định ngồi yên tại chỗ, nhưng Lê Nguyệt thấy cô đã bỏ lỡ biển mây buổi sáng là một điều đáng tiếc, không thể bỏ lỡ thêm đồi hoa đỗ quyên nên đã kéo cô đi theo.
Mặc dù khu du lịch chưa mở cửa, nhưng khu vực này vốn dĩ nằm gần đường tỉnh lộ, mỗi năm cứ đến cuối tháng 5, tháng 6, hoa đỗ quyên nở rộ khắp núi đã nhiều lần gây sốt. Vì vậy, sáng sớm nay trong thung lũng đã có không ít người, phần lớn là đến cắm trại hoặc chụp ảnh.
Lê Xu thật sự chịu không nổi cái nắng này, trên đường cô tách ra đến đình nghỉ ngơi.
Ngồi được một lát thì Trần Tự Châu bưng một ly nước thơm lừng đi tới. Lê Xu liếc mắt nhìn anh: “Anh không phải nói đang kiêng đường à?”
Trần Tự Châu nói: “Tôi mang cho cô.”
“Cảm ơn anh, tôi không thích uống cái này.” Lê Xu quay đầu lại, trượt người xuống, cả người cuộn vào ghế, thoải mái dễ chịu.
“Không phải trà sữa đâu.” Trần Tự Châu nói, “Tôi pha ly cảm mạo linh cho cô đấy.”
“Không phải trà sữa thì tôi càng không uống...”
Cả hai cùng nói một lúc.
Lê Xu đang lẩm bẩm thì nghe thấy câu sau của anh, cô khựng lại rồi mắt chợt mở to.
Anh đứng bên phải cô, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm cứ thế không chớp mà dán chặt lên mặt cô.
Thấy cô mở mắt, anh không dùng tay đỡ cô đứng dậy.
Ánh mắt Lê Xu dừng lại trên ly nước thơm lừng trong tay anh. Cô nhíu mày, mấp máy môi, một bàn tay đặt lên đầu cô.
“Ngoan nào.” Anh xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng: “Uống thuốc đi.”
Giọng nói dịu dàng bên tai có sức công phá không kém gì việc kéo chốt một lon nước có ga đã lắc hồi lâu.
Tiếng “Phụt” không báo trước đó giống như bị bắn tung tóe chất lỏng vào người, ngoài kinh ngạc ra vẫn chỉ là kinh ngạc.
Lê Xu sững sờ nửa giây vì hành động bất thường của anh, sau đó giật mình ngẩng đầu, nuốt nước bọt: “Anh bỏ thạch tín vào trong đó à?”
“?”
Tay Trần Tự Châu khựng lại.
Tóc cô lại dài ra, mềm mại và tinh tế như tóc của cô cháu gái ba tuổi của anh, sờ vào rất thích. Một làn gió thoảng qua, làm vài sợi tóc bay lướt qua ngón tay anh, ở khoảng cách gần như vậy có thể thoang thoảng ngửi thấy một mùi hương thanh đạm.
Mùi hương này anh đã ngửi qua rất nhiều lần, Trần Tự Châu nhanh chóng nhận ra. Anh bất động thanh sắc quấn lấy hai sợi tóc đen đó bằng đầu ngón tay, ánh mắt hơi trầm xuống.
Anh rũ mi, ánh mắt thản nhiên nhìn vào ánh mắt dò hỏi của cô. Anh gạt bỏ sự nghi hoặc ban đầu, hỏi điều anh muốn biết nhất: “Cô rất thích mùi hoa nhài à?”
Cái gì vậy?
Lê Xu nhíu mày.
Cô đang hỏi anh có bỏ thạch tín không, anh lại hỏi cô có thích mùi hoa nhài không?