88
Lê Xu cảnh báo Phương Hinh Nhiễm: “Đừng hỏi, không phải cái tên hay ho gì đâu.”
Phương Hinh Nhiễm đang định hỏi thì nghe vậy đành nuốt lời lại. “À đúng rồi, nãy tớ nghe hai người nói chuyện gì mà giúp với không giúp ấy, tình hình sao rồi?”
“Có chút vấn đề trong công việc cần tớ giúp thôi.” Lê Xu không muốn nói thêm, liền lái sang chuyện khác: “Ăn gì đây, hôm nay tớ mời.”
Phương Hinh Nhiễm cũng chẳng khách sáo, cười hì hì đáp: “Thế thì tớ không từ chối đâu nhé.”
Hai người chọn quán lẩu cá canh chua, ăn xong thì tản bộ vừa đi dạo vừa trò chuyện, hướng đến trung tâm thương mại gần nhất.
Vì thời tiết nóng dần lên, sau bữa tối rất nhiều cư dân gần đó sẽ vào đây để hóng mát điều hòa, nên dù không phải cuối tuần mà người vẫn rất đông.
Hai người đi dạo hai tầng lầu mà chẳng mua được quần áo ưng ý nào, nhưng lại sắm được mấy bộ đồ lót, trong đó có một bộ đồ lót gợi cảm.
Lê Xu vốn không định mua, nhưng Phương Hinh Nhiễm cứ luôn miệng xúi giục, cộng thêm cái bẫy giảm giá chết tiệt, thế là cô cũng ậm ừ mua một bộ.
Rời khỏi cửa hàng, Phương Hinh Nhiễm đi vào nhà vệ sinh.
Lê Xu cầm đồ đợi cô ấy ở bên ngoài.
Vốn định tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi một lát, nhưng bất đắc dĩ ghế đều đã chật kín người, đành phải dựa vào lan can và trò chuyện với Trần Tự Châu trong lúc chờ, hoàn toàn không để ý đến người đang nói chuyện điện thoại với cô lại đang ở tầng trên.
Trần Tự Châu nhìn xuống bóng dáng mảnh mai quen thuộc phía dưới, nhướng mày, trong mắt lướt qua ý cười.
Hôm nay anh vừa mới bị bạn gái "trọng sắc khinh bạn" đá, sau đó lại bị cháu gái nhỏ gọi điện đến rủ đi ăn ké. Vừa nhận được tin nhắn của Lê Xu, nghe cô nói tên trung tâm thương mại thì định hỏi cô ở tầng mấy. Nào ngờ cúi đầu nhìn xuống một cái, cô liền như lần đầu gặp gỡ, lọt vào tầm mắt anh.
Cô đang quay lưng về phía anh, cũng không phát hiện ra sự tồn tại của anh.
Trần Tự Châu muốn tạo bất ngờ cho cô, suy nghĩ một lúc, anh gọi cháu gái, báo với anh chị dâu một tiếng rồi bế cô bé xuống lầu.
Xuống đến cùng tầng, Trần Tự Châu buông Trần Lộ Yên xuống, chỉ vào cái cột gần đó, chỉ trong chốc lát đã có người đến gần Lê Xu: “Con thấy dì xinh đẹp kia không?”
Trần Lộ Yên nhìn nhìn người dì siêu xinh đẹp kia, nhận ra ngay, hai mắt sáng rỡ: “Là chị xinh đẹp!”
"Là dì của con đấy." Trần Tự Châu sửa lại, sau đó dặn dò cô bé đi ôm lấy Lê Xu, rồi dặn thêm vài câu, nói: “Nếu làm được thì cuối tuần chú hai sẽ đưa con đi sở thú.”
Tiểu Lộ Yên gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó theo hiệu lệnh của chú hai lao vụt qua.
Lê Xu đang bực bội vì bị người đàn ông trước mặt quấy rầy, đột nhiên, trên đùi nặng trĩu.
Cô kỳ lạ cúi xuống nhìn.
Là một cô bé khoảng ba tuổi, mặc chiếc váy yếm đáng yêu, ôm một chân cô và cười hì hì nói: “Dì hai ơi ~ dì không thể không cần chú hai đâu, chú hai sẽ buồn đấy.”
Lê Xu: “……”
Lê Xu nghiêng đầu, rũ mắt nhìn cô bé đang ôm cô, rồi ngồi xổm xuống: “Bé con ơi, ba mẹ con đâu? Sao lại có mình con thế này, lạc đường à?”
“Ba mẹ ở trên lầu, không phải một mình con.” Trần Lộ Yên lần lượt trả lời: “Có chú hai mà.”
Lê Xu vẫn chưa kịp phản ứng lại với cách xưng hô vừa rồi của cô bé, sự chú ý của cô đều dồn vào việc cô bé có người đi cùng, “Vậy chú hai con đâu?”
“Đằng kia kìa.” Cô bé chỉ tay về phía đó, vẫy vẫy tay: “Chú hai ơi, dì xinh đẹp tìm chú.”
Lê Xu nhìn theo, đụng phải khuôn mặt mà buổi sáng mới chia tay thì sửng sốt, ngay sau đó lại kinh ngạc: “Chú hai?”
Tiểu Lộ Yên ừ ừ: “Chú hai.”
Trần Tự Châu đi đến, ồ: “Trùng hợp ghê.”
Lê Xu kinh ngạc không thôi: “Sao anh lại ở đây? Lại nhìn sang bên cạnh: “Đây là cháu gái anh à?”
Trần Tự Châu: “Đi ăn cơm với chú dì.”
Anh giơ tay gọi Tiểu Lộ Yên đang ôm chân Lê Xu không chịu buông ra, gật đầu giới thiệu: “Cháu gái của anh đấy.”
“……”
Không chỉ vậy, còn là “tình địch tưởng tượng” của cô ngày xưa nữa chứ.
Nghĩ đến vụ hiểu lầm trước đây, Lê Xu giật giật mí mắt, thấy hơi ngại quá. Cô hắng giọng chào hỏi cô bé. May mắn là Phương Hinh Nhiễm cũng đã quay lại giải cứu cô khỏi sự lúng túng.
Tiểu Lộ Yên lễ phép chào: “Chị xinh đẹp.”
“Đứa bé nào đây?”
Phương Hinh Nhiễm thấy Trần Tự Châu cũng ở đó, ngạc nhiên một chút, rồi lại thấy bối rối.
“Cháu gái anh ấy.” Vừa nói xong, Lê Xu mới nhận ra hai cách xưng hô rõ ràng khác biệt, cô tò mò hỏi: “Sao con lại gọi cô ấy là chị, mà gọi em là dì?”
Cô và Phương Hinh Nhiễm trông có vẻ không khác nhau nhiều lắm đâu nhỉ?
Tiểu Lộ Yên dứt khoát "bán đứng" Trần Tự Châu: “Chú hai bảo gặp chị nhất định phải gọi là dì, nếu không thì… thì…”
Cô bé mãi mà không nghĩ ra từ ngữ đó, vì thế quay đầu nhờ chú hai giúp đỡ.
Trần Tự Châu tiếp lời: “Lệch vai vế.”
“Đúng rồi!”
Tiểu Lộ Yên chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ, ngốc nghếch gật đầu.
“……”
Lê Xu cạn lời, còn Phương Hinh Nhiễm thì cười không phúc hậu.
Lê Xu: “Anh cũng quá là vô lương tâm, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không tha.”
“Trí nhớ của trẻ con không tốt, phải huấn luyện trước mới không gọi sai người.”
Trần Tự Châu chẳng hề cảm thấy hành vi của mình có vấn đề gì, anh trả lời rất tự nhiên. Anh xoa xoa má cháu gái nhỏ: “Đồ phản đồ nhỏ, dám bóc phốt chú hai của con.”
“……”
Lê Xu nghẹn lời, cố ý nói: “Sao anh lại chắc chắn là chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau?”