89
Trần Tự Châu nhẹ nhàng vén mái tóc cô, cúi đầu vùi vào xương quai xanh mà hôn hít, men dần xuống dưới. Ngón tay anh vô tình cọ xát vào làn da cô, rầu rĩ nói: “Anh cứ nghĩ đó là phần thưởng cho anh chứ.”
“?”
Lê Xu ngơ ngác, chẳng hiểu ra sao. “Phần thưởng gì cơ?”
Cô nhíu mày nghĩ một lát là hiểu ngay anh đang nhắc đến bộ đồ lót gợi cảm lúc nãy. Lập tức cạn lời, cô giãy giụa muốn đứng dậy nhưng bị anh giữ chặt lại, ghé môi nói nhỏ vào tai cô một con số.
Lê Xu dừng tay, “Ý anh là sao?”
Trần Tự Châu thở dài một tiếng, ôm cô sát vào lòng, chậm rãi nói: “Hôm nay là tròn một tháng anh ‘lên chức’ rồi.” Thấy cô vẫn chưa hiểu, anh nói rõ hơn: “Tức là kỷ niệm 30 ngày yêu nhau đó.”
Anh rũ mắt xuống, gương mặt tinh xảo đẹp buồn như mây phủ.
“Muốn ăn mừng một chút,” anh cố ý cắn từng đường viền trên ngực cô, đầu lưỡi vô tình chạm vào nh* h**, hơi thở nóng rực phả ra, “Ai dè buổi chiều lại bị cho leo cây.”
“……”
“Cũng chẳng có bất ngờ nào.”
“…………”
Nghe anh một câu một câu than vãn đầy vẻ hờn dỗi, Lê Xu thấy cả người như bị đánh bại, tự dưng có cảm giác mình là kẻ bỏ chồng bỏ con, không phải người. Đôi mắt đẹp của cô trợn tròn ngạc nhiên nhìn anh, khu ngôn ngữ như đình công khiến lưỡi cô suýt nữa thắt lại.
Cô đưa tay sờ trán anh, lạ lùng hỏi: “Anh uống nhầm thuốc hay đầu óc có vấn đề đấy?”
Nghe qua kỷ niệm một năm, kỷ niệm trăm ngày, kỷ niệm đầy tháng…
Thật đấy, mấy cái chuyện khó ở như này anh có thể làm ít lại không?
Trần Tự Châu kéo tay cô xuống, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu nói: “Có bệnh thật.”
Lê Xu giật mình vì vẻ mặt nghiêm túc của anh, lắp bắp hỏi: “Bệnh gì?”
Trần Tự Châu: “Bệnh yêu đương mù quáng.”
Anh còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Em tự mình chẩn đoán đúng mà.”
Lê Xu: “……”
Anh hơi ngẩng đầu nhìn cô, màu mắt hổ phách nhạt, nhưng đồng tử lại rất đen, sâu hun hút, như một giếng cổ, liếc mắt nhìn vào là sẽ bị hút lấy.
Trong khoảnh khắc, Lê Xu có cảm giác lạc vào mê cung, hai đầu gối tê cứng vì quỳ.
Cô vất vả lắm mới thoát ra được, lặng lẽ nhìn anh mấy lượt, hai tay bám vào bộ đồ ngủ của anh, khẽ cào cào rồi bóp chặt cổ anh, “Anh có phải thấy hài hước lắm không?!”
“Yêu đương mù quáng đúng không?” Lê Xu xuống giường, mở cửa phòng ngủ, “Đi ra ngoài, đừng có lây bệnh cho em!”
Trần Tự Châu: “……”
Anh ngạc nhiên khẽ nheo mắt, ừm?
Thông thường chỉ cần anh rũ mi mắt xuống là cô sẽ làm theo ý anh, lần này không hiệu nghiệm sao?
Lê Xu nhìn vẻ mặt ngạc nhiên rõ rệt của anh, thầm nghĩ đúng là vậy.
Cô đã cảm thấy có gì đó là lạ, vậy mà anh lại giả vờ đáng thương làm cô cởi giày, cái đồ chó này, không biết xấu hổ!
Lê Xu nhớ lại mấy lần bị lừa, tức giận đứng ở cửa chờ anh đi ra, còn ra vẻ tốt bụng nói: “Còn về bộ đồ lót ấy, nếu anh tò mò thật, em tặng anh, anh cứ về nhà mà nghiên cứu.”
Trần Tự Châu: “……”
Bán thảm thất bại nhưng Trần Tự Châu không nản lòng. Anh gạt bỏ vẻ hờn dỗi trước đó, nhướn mày, thong thả xoay người giả vờ ngủ.
Dù sao thì đi là không thể đi.
Lê Xu lườm nguýt cái bóng lưng của anh.
Sau đó hai ngày, Phương Hinh Nhiễm chắc cô dùng “chiến bào” thấy hiệu quả cũng không tệ, nhắn tin WeChat hỏi cảm nhận cô, tiện thể hẹn thời gian lấy thêm mấy bộ nữa.
Lê Xu im lặng, sau đó đều giả vờ không thấy mà lảng sang chuyện khác.
Thoáng cái lại đến một ngày thứ Tư.
Buổi tối hai người đang nằm trong phòng khách xem phim thì điện thoại của Lê Xu reo lên.
Cô đá đá Trần Tự Châu, bảo anh lấy điện thoại cho mình.
Anh liếc mắt, cầm lấy chiếc điện thoại đang reo, nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi.
Lê Xu hỏi: “Ai gọi đấy?”
“Lê Nguyệt.”
Lê Xu “à” một tiếng, đặt bát vải thiều đã bóc sạch hạt vào tay anh, lau tay rồi nhận điện thoại.
“Alo, Nguyệt Nguyệt.”
“Chị, chị không có nhà à?” Vừa bắt máy Lê Nguyệt đã hỏi.
“Có chứ, sao thế?”
“Thế sao em gõ cửa mãi mà chị không ra mở cửa?”
“?” Lê Xu khựng lại, đẩy tay Trần Tự Châu đang đưa vải thiều đến, “Em đến rồi à?”
“Vâng.” Lê Nguyệt lại gõ gõ cửa, nói tiếp: “Trước đây em có nói với chị rồi mà, nghỉ hè em muốn sang ở cùng chị, không lẽ chị quên rồi ạ?”
Lê Xu thật sự đã quên, cô đi giày đứng dậy: “Em đợi chút, chị ra ngay đây.”
Cúp máy, cô giải thích với Trần Tự Châu: “Em gái em đến, em đi mở cửa cho em ấy.”
Trần Tự Châu cũng đứng dậy: “Anh đi cùng em.”
Lê Xu: “Chỉ mở cửa thôi mà, anh cứ xem phim đi.”
Trần Tự Châu nhắc cô: “Anh là xem cùng em mà.”
Lê Xu nghĩ cũng đúng, liền không nói nhiều nữa. Cô vòng tay qua cổ anh hôn nhẹ lên má anh coi như đền bù, rồi sau đó đi dép lê ra cửa.