1
Tôi đang mặc tạp dề, bận rộn rửa rau, nhặt rau trong bếp.
Con trai và con dâu thì ngồi bắt chéo chân xem tivi trên sofa, đột nhiên gọi tôi:
“Mẹ, lại đây chút, bọn con có chuyện muốn nói.”
Con dâu nghiêm mặt, chất vấn:
“Tối qua con nghe mẹ gọi cho dì Ba, mẹ lại nhắc đến chuyện con cái đúng không?”
“Ừ, dì Ba vừa có cháu nội, tiện miệng mẹ mới nói hai đứa cũng lớn tuổi rồi…”
Thấy sắc mặt con dâu càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng xua tay:
“Con yên tâm, mẹ không phải kiểu mẹ chồng cổ hủ đâu. Hai đứa mới cưới, sống với nhau vài năm trước cũng chẳng sao. Mẹ sẽ không hối thúc.”
Con dâu hừ lạnh, ngồi thẳng dậy:
“Mẹ, bọn con định nói chính chuyện này đây. Mẹ đừng mơ nữa, con là kiểu người ‘DINK sắt đá’, con không sinh con đâu!”
Tôi hoảng hồn, bó rau trên tay rơi xuống đất.
“Gì cơ? DINK sắt đá là gì? Con bị bệnh gì à?”
“Yên Yên à, con đừng lo, có bệnh thì mình chữa. Bây giờ y học phát triển lắm, chắc chắn có thể chữa được, con đừng sợ.”
Con trai bực bội ngắt lời:
“Mẹ đang nói cái gì vậy! Yên Yên không hề có bệnh! ‘DINK sắt đá’ nghĩa là bọn con kiên quyết không sinh con! Mẹ hiểu chưa? Đây là quyết định của cả hai đứa!”
Tôi ch//ết sững tại chỗ, đầu óc trống rỗng mất mấy giây.
“Không sinh con? Yên Yên, sao trước khi cưới con không nói rõ ràng chứ?!”
2
Con dâu tôi – Lý Yên Yên – là do con trai tôi đi xem mắt mà quen được.
Nghe bảo từng làm ở thành phố lớn, tốt nghiệp thạc sĩ, học thức cao, ăn mặc cũng rất có gu.
Con trai tôi vừa gặp đã say mê, theo đuổi hơn một năm mới tán đổ.
Lúc bàn chuyện kết hôn, Yên Yên yêu cầu sính lễ sáu trăm ngàn, còn muốn mua một căn nhà tối thiểu 140 mét vuông đứng tên cả hai vợ chồng.
Lúc đó tôi thấy thật sự khó xử.
“Sính lễ thì thôi cũng được, dù gì Yên Yên là con một, tiền đó sau này cũng là hai vợ chồng nó tiêu, chẳng rơi vào tay ai khác.”
“Nhưng căn nhà này… nhà gái không góp được đồng nào à? Khu đó là nơi đắt đỏ nhất thành phố, hơn ba triệu đấy, mẹ cũng áp lực lắm.”
Con trai lại thản nhiên:
“Mẹ không cần trả hết đâu, chỉ cần mẹ giúp tụi con tiền đặt cọc thôi. Phần còn lại con với Yên Yên sẽ trả góp.”
“Nếu không có tên cô ấy thì không công bằng với cô ấy mà mẹ!”
Chồng tôi mất sớm, tôi mở một quán ăn nhỏ nuôi con khôn lớn.
Bao năm dè sẻn từng đồng, một xu cũng tiếc, tích cóp mãi mới được gần hai triệu.
Giờ con trai lấy vợ, tôi phải rút sạch ra.
Tôi không cam lòng, nhưng không chịu nổi con trai năn nỉ mãi, cuối cùng đành miễn cưỡng đồng ý.
Yên Yên nhắm vào một dự án tên “Hồ Bán Nguyệt Cloud View” – vẫn chưa mở bán chính thức.
Hôm qua tôi vừa dẫn hai đứa đi đặt cọc 1 triệu.
Từ lúc mở bán tới khi bàn giao, ít nhất cũng mất hai – ba năm.
Trong thời gian đó, tụi nó về sống chung với tôi.
Nhà tôi chỉ có hai phòng ngủ nhỏ, tôi nhường phòng chính cho tụi nó, còn mình dọn sang phòng phụ hướng Bắc.
Ngày nào cũng bận bịu, tan làm ở quán là lao về nấu ăn, dọn dẹp cho hai đứa.
Tôi tiết kiệm cả đời, một mình gồng gánh mọi chuyện – chẳng phải cũng chỉ vì con trai sao?
Vậy mà giờ tụi nó nói… không muốn sinh con nữa.
Tôi nhớ chồng mình lúc hấp hối, còn nắm tay tôi thều thào dặn dò:
“Nhà họ Lý chỉ còn mình nó là con trai duy nhất… Em phải chăm sóc nó cho anh.”
Nghĩ tới đó, má//u dồn lên đầu, đầu óc choáng váng, suýt đứng không nổi.
“Chuyện lớn như vậy sao không nói trước chứ? Nếu biết sớm—”
Tôi còn chưa nói hết câu, con dâu đã cau có ngắt lời:
“Chuyện tôi có sinh con hay không liên quan gì đến bà? Sao tôi phải báo trước cho bà?”
“Bà có thể bớt kiểm soát cái bụng người khác không?”
Con dâu trừng mắt nhìn tôi.
Tôi tức muốn điên, nhưng không tiện cãi nhau.
Trước khi cưới, con trai đã dặn:
“Yên Yên là con một, từ nhỏ được nuông chiều, tính hơi nóng. Mẹ đừng cãi nhau với cô ấy.”
“Sau này nếu có mâu thuẫn, mẹ cứ để con xử lý, đừng va chạm trực tiếp.”
“Yên Yên tính thù dai, một lần cãi nhau là nhớ cả đời, quan hệ khó mà tốt lại.”
“Cãi nhau với mẹ chồng thì khó, nhưng vợ chồng con thì khác – đầu giường cãi, cuối giường hòa.”
Lúc đó tôi còn khen con trai trưởng thành, hiểu chuyện, chuyện gì cũng hứa với nó.
Đã hứa rồi thì không thể nuốt lời.
3
Tôi quay sang nhìn con trai, giọng đầy bi thương:
“Con cũng đồng ý sống DINK sao?”
“Con định để nhà mình tuyệt hậu thật à? Sau này mẹ biết ăn nói sao với ba con đây?!”
Tôi loạng choạng, ngồi phịch xuống sofa.
Nỗi sợ dâng lên nghẹn ngào, nước mắt bất giác tuôn ra.
“Trước khi ba con mất—”
Một tiếng cười khẩy cắt ngang.
Con dâu tôi – mặt đầy khinh miệt – lật mắt:
“Tuyệt hậu? Gì vậy, nhà bà có ngai vàng cần truyền lại chắc?”
“Cho dù nhà bà là hoàng tộc thật đi, Trung Hoa năm ngàn năm, bao nhiêu triều đại còn bị diệt vong, huống hồ nhà bà là dân thường?”
“Cả nước này bao nhiêu người họ Lý, thiếu nhà bà một người thì cũng chẳng sao.”
“Chưa kể, bà đâu mang họ Lý, tuyệt hậu cũng chẳng liên quan gì đến bà, mắc gì phải lo?”
“Lấy chồng rồi là đầu óc biến thành đàn ông luôn à? Tự theo họ Lý luôn hả?!”
Một tràng dài như đạn liên thanh, câu nào cũng như da//o cứa vào lòng.
“Cái này… cái này…”
Tôi ấp úng mãi không nói nên lời, muốn phản bác lại con dâu, nhưng lại cảm thấy lời nó nói… hình như cũng có chút lý.
Chồng tôi có ba anh em trai.
Nếu thật sự nói là "tuyệt hậu", thì nhà họ Lý cũng đâu đến nỗi.
Thôi vậy. Con dâu có học thức, biết nói chuyện lịch sử, tôi chắc chắn không tranh luận lại.
Tôi đành chuyển đề tài, nắm chặt tay con trai: