7
Sân khấu lập tức hỗn loạn, mọi người vội vã chạy đến kéo tôi và Nghiêm Kim Nghê tách ra, miệng bà ta vẫn không ngừng chửi rủa:
“Con ăn cắp! Mày chỉ muốn tiền của con tao! Hồi nhỏ mày cái gì cũng kém tao, dựa vào cái gì mà bây giờ sống sung sướng hơn tao?”
“Con à! Mẹ mới là mẹ ruột của con! Đừng để con đàn bà kia lừa con! Nó chỉ nhắm vào tiền của con! Con đưa tấm séc cho mẹ, mẹ giữ giùm con…”
Vừa dứt lời, Vương Trụ Tử nhân lúc hỗn loạn chen vào đám đông, bất ngờ đẩy ngã Đổng Trạch.
Hắn nhắm vào tay con tôi mà đá mạnh, chờ đến khi con buông tay liền giật lấy tấm séc từ tay con.
Đám đông càng lúc càng rối loạn. Giáo sư hướng dẫn của Đổng Trạch vội đỡ con dậy, đau xót cầm lấy bàn tay quen dùng để làm thí nghiệm của cậu, nhìn chăm chú như đang cầm một món đồ sứ quý giá vừa bị nứt.
Con trai tôi khẽ cử động ngón tay để cảm nhận phản ứng từ khớp xương, rồi lắc đầu ra hiệu không sao, chỉ là trầy da ngoài da thịt.
Vương Trụ Tử cầm được tấm séc thì mặt mày hớn hở đắc ý:
“Thằng ranh, tao mới là chủ nhà này! Tiền này là của tao! Từ nay về sau, mỗi đồng mày kiếm được đều phải nộp cho tao, không thì coi chừng cái đầu mày đó!”
Tôi ôm mặt sưng đỏ, được chồng dìu dậy, qua lớp áo cũng có thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp anh đang căng cứng vì tức giận – như chỉ chực muốn lao lên đánh chết đôi cẩu nam nữ này.
“Nhị Nhi, em không sao chứ?”
Anh cố nén lửa giận, dịu giọng hỏi. Tôi lắc đầu, lấy lại hơi thở rồi quay sang nhìn Nghiêm Kim Nghê đang bị bảo vệ giữ chặt.
“Chị cứ nói Đổng Trạch là con chị, vậy giấy khai sinh, hộ khẩu, hồ sơ học sinh, tất cả đều đứng tên tôi. Chị có bằng chứng gì để chứng minh nó là con chị?”
Nghiêm Kim Nghê cười khẩy:
“Tất nhiên là tôi có. Năm đó ba mẹ thấy mày đáng thương, bèn ôm con tao đến thăm mày, ai ngờ mày uy hiếp họ, bắt họ giao con cho mày. Mấy chuyện này, ba mẹ có thể làm chứng!”
Vừa dứt lời, ba mẹ tôi dìu nhau bước lên sân khấu, cầm lấy micro.
“Đúng vậy, tụi tôi có thể làm chứng. Hồi đó Nhị Nhi mãi không có con, thấy con của chị nó đáng yêu, liền dụ dỗ tụi tôi, nói chỉ muốn nuôi một thời gian. Chúng tôi mềm lòng nên đồng ý, ai ngờ con bé lại lừa gạt, mang con chạy mất. Đứa con gái lớn của tôi thật là tội nghiệp, tìm con suốt mấy chục năm mới lần ra được tung tích của nó.”
Dưới sân khấu lập tức xôn xao bàn tán.
Đám phóng viên như ngửi thấy mùi máu, hưng phấn chĩa máy ảnh về phía sân khấu, đèn flash nhấp nháy liên hồi như muốn nổ tung ống kính.
Dù đã đoán trước được họ sẽ về hùa với Nghiêm Kim Nghê, nhưng khoảnh khắc đó, tôi vẫn cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt – cho những tình thân mà mình từng khát khao.