1Ta chợt bừng tỉnh, phát hiện bên giường có một tiểu nam hài chừng sáu bảy tuổi đang quỳ.Hiện đã sang cuối thu, vậy mà hắn để trần nửa người, tấm lưng gầy trơ xương chằng chịt vết roi. Một đôi mắt đen láy gắt gao nhìn ta chòng chọc, tràn đầy căm hận và sát ý.Phải, trên người một đứa trẻ như thế, ta lại nhìn thấy sát ý thực sự.Ta sợ đến mức rùng mình một cái.
Chợt nhớ ra, ta đã xuyên vào một quyển cổ đại cẩu huyết ngược văn, thành một nữ phụ pháo hôi—mẹ kế độc ác của nam chính Giang Thì.Về sau, Giang Thì sẽ trở thành Thủ phụ đương triều, quyền khuynh thiên hạ, rồi sai người nhốt ta vào ngục tối, hành hạ suốt ba năm. Cuối cùng, hắn đem ta rú/t gân lộ/t da đến chế/t.Nhìn roi da đặt bên cạnh, ta lặng lẽ nuốt nước miếng.
“Có giỏi thì ngươi đánh chế/t ta đi, bằng không đợi cha ta trở về, ta sẽ bảo người giế/t ngươi!”Giang Thì nghiến chặt răng, siết nắm đấm, hung hăng trừng mắt với ta.
Ta chớp mắt, sợ hãi mà hai giọt lệ to liền rơi xuống.Ta nhào tới ôm lấy Giang Thì.“Đánh vào thân con, mà lòng mẹ lại quặn đau! Bảo bối, con có thấu nỗi khổ tâm của mẹ chăng?”
Giang Thì: “?”Hắn vùng vẫy trong lòng ta, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì giận dữ.“Ngươi… ngươi lại giở trò gì nữa hả, nữ nhân xấu xa?”
“Thôi vậy, bây giờ con còn nhỏ, có nói con cũng chẳng hiểu. Đợi con lớn hơn, ắt sẽ hiểu mẹ một tấm chân tình.”
Lần này ta ra tay đánh Giang Thì, là vì hắn đói quá nên trốn ra bờ sông bắt cá tôm. Ta chê hắn làm mất danh dự của mình, liền lôi hắn về nhà quất một trận.
“Từ nay không được bén mảng đến bờ sông nữa, nguy hiểm lắm! Nhỡ con xảy ra chuyện, mẹ biết sống sao đây? Mẹ không thể thiếu con được, tiểu Thì Thì ơi…”
Ta đưa tay quệt lệ, kéo Giang Thì đứng dậy, rồi lục tủ tìm quần áo cho hắn.Không ngờ vừa lật tìm mới hay, tủ quần áo toàn của mình ta: áo chần bông, áo bông dày cho mùa thu, đủ cả. Quần áo của Giang Thì thì vo lại thành một cuộn, ném ở góc tủ.
Ta mở cuộn vải rách ấy ra xem: một chiếc áo mỏng dính, bẩn đến mức chẳng rõ màu, trên còn mấy vết thủng.Giang Thì giật lại bộ quần áo đó rồi khoác lên người.“Không cần ngươi vờ tốt bụng!”
Mặc áo xong trông hắn càng gầy gò, yếu ớt, cả người đen đúa chẳng khác gì một tiểu khất cái.Ta áy náy thanh minh:“‘Muốn trẻ con khỏe mạnh, phải để chúng đói và rét ba phần’… Mẹ để con mặc ít, ăn ít, đều là rèn luyện gân cốt, tốt cho thân thể của con đó, hiểu chưa?”
Lời giải thích thật gượng gạo, nhưng đành còn hơn không. Con nít còn nhỏ, ta cứ tạm dỗ dành cho qua.Giang Thì trợn mắt lườm:“Phi! Ngươi tưởng ta là đứa bé ba tuổi chắc?”
2Giang Thì quay lưng bước ra khỏi phòng, đi vào nhà bếp nhóm lửa. Ta vội vàng bám theo.
Nơi chúng ta ở gọi là Đào Hoa Thôn, chỉ là một thôn nhỏ bình thường. Phụ thân của Giang Thì, Giang Mộc Viễn, là thợ săn trong làng.Mẫu thân Giang Thì qua đời lúc sinh hắn. Giang Mộc Viễn hay lên núi săn thú, có khi đi vài ba ngày liền, không ai chăm lo cho đứa nhỏ, nên định tái hôn với người trong thôn.
Vốn dĩ góa nam mang theo một nhi tử thế này thì chẳng ai muốn gả, ngoại trừ ta—Tố Kim, cô nương bị đồn là “ngốc nghếch” của nhà địa chủ.Chẳng qua Giang Mộc Viễn tướng mạo cực kỳ anh tuấn, ta bèn uy hiếp cha mẹ, khóc lóc om sòm để được gả tới. Nhưng vừa cưới xong, Giang Mộc Viễn đã bị điều đi tòng quân, chỉ còn lại ta và Giang Thì trơ trọi trong nhà.
Ta vừa muốn đến an ủi hắn, bỗng nghe y lầm bầm:“Đây là tay của nữ nhân xấu xa, ta bẻ gãy nó! Đây là chân của nữ nhân xấu xa, ta chém làm đôi!”
Giang Thì nghiến răng, dùng sức bẻ gãy khúc củi trên tay thành hai đoạn rồi quẳng vào bếp lửa.Hu hu, đừng như thế chứ, ta sợ thật đấy.Ta chỉ đành lảng ra ngoài, đi đi lại lại quanh cửa, trong đầu chợt lóe một ý tưởng.
Dỗ dành nam nhân có thể khó, chứ lấy lòng trẻ con thì chẳng phải dâng ít đồ ngon, món hay là được sao?
Vì vậy, ta xắn tay áo, bước vào bếp nấu ăn.
Ta và Giang Thì vốn nấu cơm riêng. Mỗi ngày, ta chỉ bốc một nắm gạo nhỏ cho hắn nấu cháo loãng. Còn ta được ăn cơm gạo trắng, mỗi bữa còn rán thêm hai quả trứng.
Bên cạnh, ta nhanh nhẹn thái khoai tây, trong khi Giang Thì múc xong bát cháo loãng của mình, đổ vào chiếc bát sứ mẻ góc, đặt sang một bên cho nguội.
“Hôm nay con đừng ăn cháo ấy, vào ăn cùng với mẹ.”
Vừa dứt lời, Giang Thì đã cảnh giác bưng chặt lấy bát cháo.
3Thôi, băng giá ba thước chẳng phải lạnh trong một ngày. Ta cũng đành phải từ từ tính kế.