5“Vào nhà rồi nói.”
Giang Mộc Viễn lạnh lùng liếc ta, trong mắt ẩn sát khí. Ta lập tức co cổ, răm rắp theo sau.
Chết thật, có khi nào ta bị đánh đòn không?
Vừa khép cửa sân, Giang Thì liền bắt đầu tố cáo:“Nữ nhân xấu xa này, ngày nào cũng bắt con mặc đồ rách rưới, còn không cho con ăn no!”
Phải biết cha mẹ ruột của ta là phú hộ ở trấn bên, lúc gả ta sang, họ sợ ta chịu khổ, nên cho không ít của hồi môn. Ta vẫn chưa đụng tới khoản ấy.Khó lắm mới có dịp ra chợ, mấy bộ quần áo xám xịt quê mùa ta đâu ưng, ắt phải mua thứ tốt nhất.
Giang Thì cúi xuống nhìn bộ y phục mới trên người, mặt thoắt ửng đỏ, vội xoay mình rời khỏi vòng tay Giang Mộc Viễn, hầm hầm nói:“Đấy là do nữ nhân xấu xa biết cha về, nên mới mua cho con! Trước kia con mặc chẳng phải thế. Con lấy ra cho cha xem!”
Nói đoạn, hắn chạy thình thịch vào phòng. Lục lọi một hồi, hắn lại hầm hầm bước ra, hậm hực trừng mắt với ta.“Nữ nhân xấu xa đã đốt quách đống áo quần cũ của con rồi, cha ơi, nàng ta gian xảo lắm!”
Hử? Ta đốt rồi ư?À phải, đêm qua tắm rửa cho hắn xong, thấy mấy bộ cũ kia bẩn nát không chịu nổi, ta ném hết vào bếp lò thiêu luôn.Ha ha… Tố Kim ơi, ngươi cũng láu cá đấy chứ.
Thấy bộ dáng tức tối của Giang Thì, ta chỉ cười thầm, vừa vờ ấm ức khóc:“Tiểu Thì, con ghét bỏ ta như thế ư, hu hu hu…”
Giang Mộc Viễn chăm chú nhìn ta, rồi bỗng xoay người đi vào buồng, mở hòm lục quần áo.
Nếu hôm nay ta chỉ mới mua mỗi bộ y phục mùa thu cho Giang Thì, hẳn trong rương sẽ trống rỗng. Thế nhưng hắn vừa mở ra liền thấy bên trong nào là áo chần bông, áo dày mùa đông, thậm chí áo lụa mùa hạ cũng đủ cả.
Sắc mặt Giang Mộc Viễn càng lúc càng sầm xuống. Hắn trỏ vào hòm quần áo:“Tiểu Thì, lại đây giải thích cho ta!”
Ta đứng bên, trong dạ vừa hồi hộp vừa hả hê.“Tiểu Thì ơi, con ghét mẹ đến nỗi nào vậy, hu hu hu…”
May mà ta nghiện mua sắm, thấy quần áo trẻ con đáng yêu liền không nhịn được, mùa nào cũng sắm vài bộ.
6
Giang Thì tức đến bốc khói:“Đây là y phục nàng vừa mới mua hôm qua!”“Nàng biết cha sẽ trở về, cố ý chuẩn bị trước!”
Sắc mặt Giang Mộc Viễn càng đen thêm:“Không ai biết ta sẽ quay về. Ta trên đường đi mua quân nhu, nhân tiện vòng qua Ứ Di huyện, muốn ghé về thăm con.”
Ta lập tức nắm trúng điểm quan trọng, mắt sáng rỡ:“Vậy… ngài sắp đi ngay rồi chăng?”
Giang Mộc Viễn gật đầu:“Ừ, mai ta đi.”
“Ôi, gấp thế sao? Thật đáng tiếc quá…”Ta mím chặt khoé môi, cố hết sức không để lộ nụ cười.
Hì hì hì, đi đi, đợi lần sau ngài hồi gia, tiểu Thì Thì đã bị ta ‘tẩy não’ xong, sẽ chẳng mắng ta là nữ nhân xấu xa nữa.
Giang Thì ấm ức, vành mắt đỏ hoe:“Ta biết ngay mà, có mẹ kế thì ắt có cha dượng, người đã không còn là cha ta nữa!”
Nói đoạn, hắn vừa sụt sịt vừa chạy biến đi. Giang Mộc Viễn không đuổi theo, chỉ đứng nguyên đó, nhìn bóng lưng con trai rồi thở dài:“Sau này Thì Thì đành nhờ nàng để tâm.”
“Ôi dào, người một nhà cả, nói gì khách sáo thế. Ta đi nấu cơm đã.”
Nhân dịp Giang Mộc Viễn về, ta cố ý qua nhà Giang Đồ phu trong thôn, mua hai cân thịt. Lúc ta lấy bạc trả, vợ chồng Giang Đồ phu cứ trân trân nhìn ta:“Lạ nhỉ, vẫn chưa bị đánh sao?”“Ừ, chẳng lẽ thấy Tố Kim xinh đẹp, nên không nỡ ra tay? Nam nhân có vợ rồi, ngay cả con ruột cũng chả màng nữa chắc?”
Ta hắng giọng:“Khụ, xin lỗi, ta nghe thấy đấy. Liệu chăng chờ ta đi rồi hẵng bàn tán?”