24
Thời gian như tên bắn, sức khỏe tôi dần hồi phục, tôi quay lại trường học.
Năm tôi học lớp 9, vợ chồng nhà họ Chu ly hôn.
Chu Xương Vinh cưới một người đàn bà đã ly dị, có mang theo một cậu con trai năm tuổi – coi như ông ta cũng được toại nguyện ước mơ có con trai.
Còn Lý Mỹ Phụng dẫn hai cô con gái rời khỏi thị trấn, rồi cũng tái hôn với người khác.
Sau khi tôi đậu đại học, dì Phương không yên tâm nên quyết định đến thành phố tôi học để tìm việc làm, vừa tiện ở bên tôi.
Hồi đó, người ở khu nhà máy từng nói chắc như đinh đóng cột:
“Ba người đàn bà như tụi nó kết lại thì sớm muộn cũng tiêu đời.”
Lý Mỹ Phụng còn nói thẳng:
“Đứa như con nhỏ đó – quen ăn trộm, theo hai người đàn bà như Giang Hoa Phương với Liễu Lan mà sống thì cả đời cũng không ngóc đầu nổi.”
Thế mà tôi lại chẳng theo đúng lời họ nguyền rủa.
Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng, chọn ngành luật, học luôn chương trình cử nhân – thạc sĩ liền mạch.
Năm tôi 32 tuổi, sau khi thắng liền mấy vụ án có sức ảnh hưởng lớn, tôi bắt đầu nổi tiếng trong giới luật sư.
Tên tôi thường xuyên xuất hiện trên TV.
Tôi đã bước ra khỏi thị trấn nghèo ấy, lập nghiệp nơi thành phố lớn, có nhà, có gốc rễ.
Tôi cũng thực hiện trọn vẹn lời hứa thuở nhỏ: đón dì Phương về sống cùng, cho bà một tuổi già bình yên, ổn định.
Khi xưa bà cho tôi một mái nhà, cứu tôi khỏi bóng tối,
Khi lớn lên, tôi trả lại bà một chốn nương thân ấm áp suốt đời.
Dì Liễu cũng đã đóng cửa tiệm làm tóc, chuyển sang mở tiệm quần áo, dọn lên cùng thành phố, mua nhà mới, đón con trai lên sống chung.
Bao năm bươn chải, giờ dì đã có vài chi nhánh làm ăn phát đạt, cuộc sống sung túc.
Người đàn bà từng bị phụ bạc, làm mẹ đơn thân năm nào – cuối cùng cũng đã thoát khỏi khổ đau, đón được ánh sáng nơi cuối đường hầm.
25
Năm tôi vào đại học, Lý Mỹ Phụng từng một lần tìm đến tận nơi làm ầm ĩ với dì Phương, lớn tiếng tố rằng bà đã cướp mất con gái của mình.
Nhưng khi đó, tôi đã có đủ năng lực và quyền lựa chọn cho cuộc đời mình.
Cuối cùng, bà ta chẳng làm được gì.
Con gái lớn của bà – Chu Ngọc Châu – đã bỏ học từ cấp ba, quen với một gã giang hồ, rồi mang thai.
Sau khi sinh con, cô ta rời khỏi nhà, nói là đi làm ăn xa.
Từ đó biệt vô âm tín – sống không thấy người, chết không thấy xác.
Có người bảo cô ta phất lên rồi bỏ chồng bỏ con, cũng có người đồn đã chết đâu đó nơi đất khách quê người.
Còn Chu Ngọc Bảo, học xong cấp hai là bỏ học, ham ăn lười làm, suốt ngày lêu lổng với đám tóc vàng choai choai ngoài xã hội.
Chẳng biết dính dáng thế nào, sau này cô ta sa vào nghiện ngập, vét sạch tiền của trong nhà Lý Mỹ Phụng, để lại một khoản nợ chồng chất.
Cuối cùng, Chu Ngọc Bảo chết bất đắc kỳ tử trong căn phòng trọ do dùng ma túy quá liều.
Khi người ta phát hiện, thi thể cô ta đã phân hủy nghiêm trọng.
Sau khi mất cả hai con gái, Lý Mỹ Phụng trở nên cay độc và hiểm ác hơn xưa.
Bà ta viện lý do tôi là “con gái ruột”, đòi tôi chu cấp tiền dưỡng già – một khoản lớn đến mức vô lý.
Dĩ nhiên, tôi không thỏa hiệp.
Tôi bảo bà ta cứ đi kiện, mọi thứ để pháp luật xử lý.
Nhưng chưa kịp khởi kiện, Lý Mỹ Phụng đã chết.
Năm đó, bà ta thần trí rối loạn, nửa đêm lang thang ra đường, bị một chiếc xe tải đâm trúng và chết tại chỗ.
Những người từng sống ở khu tập thể thuở nào cũng đã lần lượt dọn đi.
Tuổi thơ đầy thương tích ấy, giờ chỉ còn là một bóng mờ như chuyện kiếp trước.
26
Năm tôi 35 tuổi, Chu Xương Vinh – người đàn ông từng là "cha" tôi trên giấy tờ – bỗng tìm đến.
Sau khi tái hôn, ông ta vẫn làm ở nhà máy điện cho đến khi nghỉ hưu.
Lúc này đã hơn 60, đầu tóc bạc trắng, gương mặt già nua khắc khổ.
Ông ta ngồi khép nép đối diện tôi, không còn chút uy phong ngang ngược ngày xưa.