Lúc đó tôi ăn như ch//ết đói đầu thai, quét sạch ba bát cơm trắng trong căn tin.
Một giọng nữ dịu dàng vang lên từ phía sau:
“Bạn học, cậu thật đáng thương. Nếu ăn không nổi cơm, mình có thể trợ cấp cậu 500 tệ mỗi tháng. Đừng cảm động quá, mình sinh ra trong gia đình giàu có thì có trách nhiệm và nghĩa vụ giúp đỡ người nghèo.”
Cô ta cười ngọt như đường, nhưng sao tôi nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái, nổi cả da gà.
Miệng tôi nhét đầy cơm, hai má phồng lên, phẩy tay ậm ừ nói không cần.
Rồi cúi đầu tiếp tục ăn.
Nhưng một bóng đen vẫn bao trùm lấy tôi. Ngẩng đầu lên, thấy cô gái ấy vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt ghét bỏ nhìn tôi:
“Bạn học, mình tên là Trần Niệm, đừng ngại. Đã đói đến mức này chắc nhiều ngày rồi chưa được ăn no phải không? Yên tâm đi, nhà mình có tiền, 500 tệ này cậu cứ giữ, dành cho người cần như cậu đó.”
Nói xong, Trần Niệm kiêu ngạo đặt tờ 500 tệ lên bàn tôi rồi ngẩng cao đầu rời đi như một nữ thần.
Tiếng vỗ tay xung quanh vang dội:
“Trời ạ! Vừa đưa tay ra đã cho hẳn 500 tệ, nhà Trần Niệm chắc giàu lắm nhỉ?”
“Nhìn quần áo cô ấy mặc kìa, Chanel đó, mấy trăm nghìn tệ chứ ít à, ghen tị ch//ết mất!”
“Vừa xinh vừa giàu lại còn tốt bụng, đúng là nữ thần!”
“Ê đồ xấu xí! Đúng rồi, đang nói cậu đấy! Ngẩn người làm gì? Được lợi mà còn giả bộ thanh cao, mau cầm tiền cảm ơn người ta đi!”
Tôi sững người, chỉ vào chính mình.
Từ tiểu học đến trung học, ai gặp tôi cũng khen xinh đẹp, vậy mà giờ lại có người chỉ vào mũi tôi mắng “đồ xấu xí”.
Tôi nhịn cơn giận, nuốt nốt miếng cơm cuối cùng, định đứng dậy đi tìm hắn lý luận, cúi xuống lại thấy mình bụi bặm bẩn thỉu, đầu tóc rối tung, người còn bốc mùi hôi nhè nhẹ.
Chợt nhớ ra mình vừa từ quê chạy trốn về, nhất thời thấy mất mặt, chỉ muốn nhanh chóng về ký túc xá tắm rửa.
Chưa kịp đi được mấy bước, có người từ phía sau mạnh tay kéo tôi lại.
Quay đầu, thấy Trần Niệm với gương mặt lạnh như băng, cố chấp nhét lại tờ 500 tệ tôi chưa kịp lấy vào tay tôi:
“Bạn học, mình nói rồi, mình không thiếu tiền. Đã cho là cho, yên tâm, mình sẽ không đòi lại đâu.”
Có lẽ bị tôi từ chối làm cô ta thấy mất mặt, Trần Niệm càng trở nên ngoan cố đến đáng sợ.
Tôi bắt đầu bực, hất mạnh tay cô ta ra:
“Đã nói không cần rồi mà.”
Tờ tiền theo động tác rơi xuống đất. Trần Niệm thấy vậy, mắt đỏ hoe:
“Bạn học… chẳng lẽ cậu… chê ít sao?”
Đối diện với lời chất vấn này, tôi chỉ thấy nực cười.
Xung quanh các bạn học nghe tiếng động, bắt đầu bu lại, ánh mắt đầy khó chịu nhìn tôi.
Trần Niệm bĩu môi mở balo ra, để lộ bên trong một xấp tiền đỏ chói khiến mọi người hít sâu một hơi.
“Xin lỗi nhé bạn học, mình không ngờ bây giờ sinh viên nghèo cũng kén chọn như vậy. Ban đầu mình nghĩ cho cậu 500 tệ thì có thể giúp thêm vài bạn khó khăn khác, nhưng nếu cậu muốn nhiều hơn, vậy thì… cho hết đây.”
Nói xong, cô ta không cho tôi cơ hội phản đối, nhét nguyên xấp tiền vào túi áo tôi.
Khuôn mặt vẫn giữ vẻ cao ngạo, chắc chắn rằng tôi sẽ không dám nhận, kiểu gì cũng trả lại.
Tôi đúng là chẳng muốn tiền của cô ta, nhưng khổ nỗi vừa rồi ăn quá nhiều quá nhanh.
Bụng quặn lên một cơn đau dữ dội.
Tôi thầm kêu không ổn, lập tức đẩy Trần Niệm đang chắn đường, cắn răng chịu đựng ánh mắt khinh thường của mọi người, chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.
Vừa tới cửa, một nam sinh cao lớn chặn đường tôi, rồi ném tiền thẳng vào người tôi.
Tôi cố nhịn cơn giận và buồn nôn, ngẩng đầu lên nhìn thấy một gương mặt tràn đầy khinh miệt.
Hắn nói:
“Hóa ra số tiền cô đưa tôi là dùng thủ đoạn bẩn thỉu thế này mà có sao? Thu lại đồng tiền dơ bẩn đó đi, trả lại nó cho người bị cô lừa gạt. Triệu Kim Nghi, cô thật khiến tôi ghê tởm!”
Người vừa ném tiền vào tôi chính là Tống Văn Cảnh.
Ngày khai giảng hôm ấy, tôi thấy hắn mặc đồ rách nát nhưng đẹp trai đến mức nghiêng nước nghiêng thành.
Tôi nổi lên chút sắc tâm, bảo quản gia gửi đến hai bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền, còn đưa toàn bộ tiền mặt trên người cho hắn.
Chưa kịp tỏ tình thì vì tiêu xài hoang phí, tôi bị bố tống thẳng về quê “trải nghiệm cuộc sống”.
Nghĩ lại những khổ cực mấy ngày nay, tôi càng thấy tức.
Nhìn Tống Văn Cảnh, tôi chẳng còn thấy hắn đẹp trai chút nào.
Tôi còn chưa tìm hắn tính sổ mà hắn đã dám cầm tiền của tôi ném vào mặt tôi?
Chịu đủ rồi!
Tôi không kiềm chế nữa, một hơi ói hết chỗ cơm vừa ăn ra thẳng người hắn.
“Á! Quần áo của tôi!!!”
Tống Văn Cảnh hoảng loạn cởi phắt áo khoác ném xuống đất, tức giận gào lên:
“Cô đền áo cho tôi!”
Nôn xong, bụng tôi dễ chịu hơn hẳn.
Tôi trừng mắt nhìn hắn:
“Bộ quần áo này còn không phải tôi mua cho anh sao? Đền cái gì? Đúng là tôi mù mắt mới đem đồ tặng anh…”