Ông đập bàn đánh “rầm” một tiếng, làm tôi giật mình.
“Mày khiến tao quá thất vọng! Tao nói cho mày biết, tao đã nhận Trần Niệm làm con gái nuôi. Giờ nó ở trong phòng của mày, mọi điều kiện đều bằng với mày! Nó vì hoàn cảnh nên học trễ, hơn mày hai tuổi, mày phải gọi nó một tiếng chị!”
Nói xong, ông nắm tay Trần Niệm đi thẳng ra ngoài. Nhìn bóng lưng hai người, tôi bỗng cảm thấy bất an dâng trào.
“Bố! Bố bị cô ta lừa rồi! Cô ta không phải người tử tế như bố nghĩ đâu!”
Tôi hét lên hết sức:
“Cô ta mặc đồ ăn trộm của con, lại còn dùng tiền bố cho đi khoe mẽ, tỏ vẻ nhà giàu, đến mức tài trợ ngược cho chính con nữa kìa! Cô ta làm tất cả chỉ để khoe khoang gây sự chú ý, chẳng phải đứa hiền lành chăm chỉ gì hết, bố à!”
Bố quay đầu lại, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy ghê tởm. Ông giơ tay run lên vì giận:
“Câm miệng! Người ta có lòng tốt giúp bạn học khó khăn, đến mày thì thành khoe mẽ? Mày đúng là hết thuốc chữa! Trước khi mày chịu nhận lỗi và xin lỗi Trần Niệm, đừng mong tao cho mày thêm một xu nào nữa!”
Bố tôi không thèm quay đầu lại, cứ thế rời đi.
Trần Niệm quay sang cười với tôi, nụ cười của kẻ chiến thắng đầy đắc ý, sau đó bước nhanh theo ông:
“Bố à, đừng giận nữa, em gái không hiểu chuyện, con là chị, nhất định sẽ dạy dỗ lại con bé thật tốt...”
Ngay trước khi chiếc Rolls-Royce chuyển bánh, tôi lao tới như vận động viên nước rút, giật cửa xe, nhảy vào trong.
Tôi dẫm mạnh lên chân Trần Niệm, ngồi chen vào giữa cô ta và bố tôi.
Bị tôi trừng mắt nhìn chằm chằm, Trần Niệm bắt đầu chột dạ, nước mắt lưng tròng chảy xuống:
“Em gái à, sao em lại ghét chị đến vậy? Chị chỉ thấy em ăn nhiều cơm trong căn-tin, tưởng em đói thường xuyên nên mới muốn giúp đỡ em...”
Tôi lạnh giọng:
“Nhưng mà Trần Niệm à, bố tôi nói cô đang sống trong phòng của tôi, trong đó toàn là ảnh của tôi, cô nhìn mà không nhận ra nổi sao?”
Trần Niệm sững người, tức tối cắn môi.
Bố tôi chẳng thèm ngẩng đầu, đã vội bênh cô ta:
“Mày nhìn lại mình trong gương đi, bộ dạng như con ma thế kia, ai mà nhận ra được?”
Nhìn gương mặt thiên vị của ông, tôi nghẹn đến phát khóc:
“Bố có biết ở quê người ta đối xử với con thế nào không? Bố độc đoán, chưa từng quan tâm đến con! Bố đã thích Trần Niệm đến vậy thì để cô ta làm con gái bố luôn đi! Tài xế, dừng xe!”
Tài xế nghe lệnh dừng lại. Tôi chờ mãi vẫn không ai mở miệng giữ lại, đành cắn răng bước xuống xe.
Bốn bề hoang vắng, tôi lặng lẽ lau nước mắt.
Trần Niệm cho bố tôi ăn bùa mê thuốc lú gì vậy trời?!
Trong người không một xu, điện thoại cũng không có, tôi cuốc bộ hơn một tiếng đồng hồ mới nhìn thấy một cửa tiệm nhỏ.
Tôi định vào mượn điện thoại gọi cho ông bà ngoại. Từ sau khi mẹ mất, ngoài bố ra thì chỉ còn ông bà là thương tôi nhất.
Nhưng chưa kịp mở miệng, chiếc Rolls-Royce lúc nãy đã trờ tới, dừng ngay trước cửa tiệm.
Tôi còn tưởng bố quay lại đón tôi.
Kết quả, trong xe ngoài tài xế ra, chỉ còn Trần Niệm.
Thấy tôi, cô ta bật cười khinh khỉnh:
“Nhìn em kìa, chẳng ai biết lại tưởng là dân vô gia cư ấy. Lên xe đi, bố còn đang đợi chị về ăn cơm.”
Tôi không muốn ngồi chung xe với cô ta, nhưng bầu trời vần vũ, mưa lớn sắp trút xuống, mà tôi thì mệt rã rời...
Vừa lên xe, tôi đã thiếp đi vì kiệt sức.
Lúc lơ mơ tỉnh lại, chỉ nghe tiếng Trần Niệm thao thao bất tuyệt bên tai:
“Triệu Kim Nghi, em đúng là ngu ngốc. Bố cho em điều kiện tốt như vậy mà em lại chẳng đậu nổi đại học.”
“Nếu không nhờ bố, em đến xách dép cho chị cũng không xứng, em hiểu không?”
...
Trần Niệm càng nói càng hăng, thấy tôi im lặng thì bắt đầu lấy tay đẩy tôi:
“Em nhìn xem, chị mặc đồ của em còn đẹp hơn em mặc gấp bội, đúng không?”
Tôi hất phắt tay cô ta ra:
“Đẹp cái gì? Cô mặc mà sắp bung cả chỉ đến nơi rồi! Còn cái vòng tay cô đeo nữa, trông chẳng khác gì sợi chỉ buộc trên miếng thịt kho tàu!”