Chưa kịp tức giận, tin nhắn của nó đã tới:
“Ba, con đang họp, không tiện nghe máy.”
Tôi tức đến phát điên, gọi lại lần nữa — lần này điện thoại đã bị tắt nguồn.
Không chỉ vậy. Mẹ chồng con gái cũng tắt máy!
Âm thanh từ thiết bị nghe lén vẫn truyền về không ngừng.
Tôi nghe thấy giọng con rể đầy hoảng loạn:
“Tắt điện thoại mau! Ba cô ấy vừa gọi tới, không biết có chuyện gì đâu!”
Mẹ chồng con gái nổi giận:
“Giờ mới biết sợ à? Chỉ một cuộc gọi thôi mà đã cuống cuồng như đứa ăn trộm bị bắt quả tang!”
Tôi phát điên lên mất!
Tôi nghe được tất cả, nhưng lại chẳng thể liên lạc được với ai. Thậm chí đến cả chuyện con gái tôi đang được đưa đến bệnh viện nào, tôi cũng không hề biết!
Tôi lập tức rút điện thoại gọi báo cảnh sát. Sau khi nghe tôi trình bày, bên tổng đài hỏi lại với giọng ngờ vực:
“Vậy anh muốn chúng tôi giúp gì? Họ đã đưa con gái anh đi bệnh viện rồi mà?”
Tôi sốt ruột nói:
“Có thể giúp tôi tra xem là bệnh viện nào không? Tôi cần đến ngay lập tức!”
Nhưng bên kia chỉ khách sáo đáp:
“Cái này chúng tôi không hỗ trợ được đâu ạ. Nếu không còn gì khác, xin phép kết thúc cuộc gọi nhé.”
“Tút… tút…”
Điện thoại bị cúp máy.
Tôi ngồi trong xe, tay bấu chặt vô lăng, toàn thân run lên vì giận và bất lực.
Lúc này, thiết bị nghe lén tiếp tục truyền về âm thanh tại bệnh viện.
Tôi nghe thấy có ai đó hô lớn:
“Ối vỡ rồi! Kèm theo xuất huyết ồ ạt! Cô ấy sắp sinh rồi, nhưng hiện đang trong tình trạng hôn mê! Phải lập tức mổ lấy thai khẩn cấp!”
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì mẹ chồng con gái đã gào lên phản đối:
“Không được mổ! Nhất định phải sinh thường! Mổ thì sau này đứa nhỏ sẽ kém thông minh!”
Bác sĩ tức giận quát lại:
“Chuyện sống chết đang treo trên đầu! Sản phụ đang hôn mê, không thể sinh thường, sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”
Thế nhưng bà ta vẫn điên cuồng hét lên:
“Nếu đứa nhỏ ra đời mà bị ngốc, ai chịu trách nhiệm?! Phải tìm cách cho nó sinh thường! Chúng tôi không ký vào giấy, không ai được phép mổ! Nếu anh dám làm trái, tôi sẽ kiện ra tòa!”
Cảnh tượng hỗn loạn, điên rồ ấy cứ dội thẳng vào tai tôi qua từng tiếng vọng của máy nghe lén.
Tôi chỉ muốn gào lên:“Đó là con gái tôi! Không phải là cái máy đẻ cho nhà bà!”
Nghe tới đó, tôi run rẩy cầm lấy điện thoại, lục tìm danh bạ, tay chẳng ngừng run.
Tôi gọi cho một người bạn học cũ – hiện là bác sĩ. Điện thoại vừa kết nối, tôi không kìm được nữa, bật khóc nức nở:
“Cậu ơi… xin cậu, cứu con gái tớ với…”
Bạn tôi vội trấn an:
“Đừng cuống, cậu cứ từ từ nói.”
Tôi thở dốc, cố gắng sắp xếp câu chữ, nhưng một luồng khí nóng cứ như muốn bốc thẳng lên đỉnh đầu. Tôi nói không tròn tiếng, tay cầm điện thoại cũng run bần bật.
Tôi biết, đó là giận dữ.
Một cơn giận đến từ tận đáy lòng, đến mức chính cơ thể tôi cũng không chịu nổi nữa rồi!
Nghe tôi kể hết mọi chuyện, bạn tôi cũng sốt sắng nói:
“Tiêu rồi tiêu rồi! Gặp bà mẹ chồng kiểu đó thì đúng là hết đường! Theo quy định bệnh viện, nếu không có người nhà, họ có thể mổ cấp cứu luôn để cứu người.
Nhưng nếu có người thân ở đó, mà bà ta không chịu ký giấy, thì bệnh viện cũng không dám làm gì. Dù con gái cậu có chết ngay trước mắt, họ cũng chỉ có thể… đứng nhìn mà thôi!”
Tôi khóc òa:
“Nhưng… đó là mạng người! Sao bệnh viện có thể không cứu?! Họ không thấy lương tâm mình cắn rứt à?!”
Bạn tôi thở dài:
“Không có chữ ký người nhà thì không được đâu. Nhưng cậu yên tâm, để tớ huy động hết tất cả bạn bè học y – lật tung thành phố này lên cũng phải tìm bằng được con gái cậu đang ở bệnh viện nào!”
Tôi hít sâu liên tục, cố nhủ mình:“Không được hoảng. Muốn cứu con thì không thể như ruồi mất đầu, chạy lung tung được.”