Lúc này tôi thật sự… cần một người thân thiết nhất ở bên – người vợ đã cùng tôi đi qua biết bao sóng gió. Tôi cần cô ấy ôm lấy tôi, để tôi không ngã gục.
Thế nhưng… tôi không biết phải nói thế nào.Làm sao để nói ra cái tin dữ ấy?
Ngay lúc tôi còn đang do dự, thì âm thanh từ thiết bị nghe lén vang lên — là giọng bác sĩ, trầm thấp và đau thương:
“Sản phụ đã qua đời. Làm ơn ký tên đi, chúng tôi vẫn còn cơ hội cứu đứa bé.”
Chỉ một câu, như có một quả bom nổ tung trong đầu tôi. Một luồng khí nóng dữ dội bắn thẳng lên óc, lan ra khắp cơ thể tôi, khiến mọi dây thần kinh như tê liệt.
Con gái tôi…
Đứa con duy nhất của tôi.Mới hai mươi mấy tuổi…Vậy mà… nó đã rời khỏi thế giới này rồi sao?
Tôi cố gắng tưởng tượng gương mặt con, nhưng đầu óc tôi trống rỗng. Tôi không thể hình dung nổi nó hiện giờ trông như thế nào. Trong đầu tôi chỉ còn lại một ký ức – mờ nhòe nhưng vĩnh viễn không quên được.
Khi nó còn bé, mặc bộ đồ có hình thỏ con, mèo con, lảo đảo đi về phía tôi, đưa hai tay ra, gọi tôi một tiếng:
“Mẹ…”
Tôi bế con lên, dịu dàng sửa lại:
“Không, ba mới là ba nè.”
Nó ngơ ngác nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe, rồi chợt cười khúc khích, dụi mặt vào ngực tôi, nhỏ giọng gọi:
“Ba…”
Lần đầu tiên nó gọi tôi là ba.Lần đầu tiên, tôi ôm chặt con vào lòng, thì thầm:
“Ba yêu con. Cả đời này, ba sẽ bảo vệ con, thương con, và không để ai làm con tổn thương.”
Nhưng mà bây giờ…
Tim tôi đau quá… thật sự rất đau…
Tôi thở không nổi nữa.
Tầm nhìn mờ nhòe, từng tế bào trong cơ thể như vỡ ra vì cơn giận, vì nỗi đau không cách nào nuốt xuống được.
Con gái tôi… đứa con duy nhất của tôi…
Không còn nữa rồi.
Thế giới này, từ nay về sau… sẽ không còn có nó.
Dù tôi cố lục tìm ký ức, cố nhớ lại khoảnh khắc nó mặc váy cưới – rưng rưng khóc, còn quay đầu ôm lấy tôi trong tiếc nuối…
Tôi cũng không thể nhớ ra được.
Trong đầu tôi, chỉ còn lại hình ảnh bé xíu của nó – trong lòng tôi năm nào, với lời hứa cả đời sẽ yêu thương và bảo vệ nó.
Bỗng nhiên, điện thoại reo lên.
Là bạn tôi – bác sĩ.
Giọng anh ấy run lên vì kích động:
“Tìm ra rồi! Bệnh viện số Hai! Mau đến đó đi!”
Tôi cầm vô lăng, nước mắt không kìm được mà trào ra như suối. Giọng khàn đặc:
“Muộn rồi… con tôi… không còn nữa rồi…”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi lại bật khóc:
“Tôi không còn con gái nữa… làm sao đây… con bé của tôi… nó còn quá nhỏ… sao nó lại không còn nữa…”
Tay tôi run đến mức không thể giữ vững tay lái. Tôi bật chế độ lái tự động, để xe tự chạy trên đường vành đai.
Tôi hỏi trong tuyệt vọng:
“Tôi có bản ghi âm. Trong đó nói rõ là họ cố tình không ký giấy để trì hoãn mổ. Như vậy tôi có thể kiện không? Có thể bắt họ phải đền mạng không?”
Bạn tôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng chậm rãi, nặng nề:
“Tớ xin lỗi… không được đâu. Bản ghi âm đó chỉ có thể dùng để chứng minh họ nói dối, để sau này họ không thể kiện ngược bệnh viện. Nhưng… về mặt pháp lý, nếu họ là người thân có quyền quyết định, thì bác sĩ không thể tự ý mổ.
Tớ biết đau, nhưng luật pháp là vậy.
Nhưng… chuyện vẫn chưa kết thúc.Con gái cậu đang mang thai đúng không? Đứa bé có thể vẫn còn cứu được. Đó là huyết mạch cuối cùng của con bé. Cậu phải bảo vệ lấy đứa trẻ ấy.”
Lời của anh như sấm vang trong lòng tôi.
Đúng vậy! Con bé còn con của nó! Vẫn còn đứa trẻ!
Tôi nhớ… nó từng mua rất nhiều bộ quần áo sơ sinh, ngắm nghía suốt cả buổi, hí hửng nói sẽ mặc từng bộ cho con của mình.
Tôi nhớ… có hôm nó bị em bé trong bụng đạp mạnh, nó vừa xoa bụng vừa tò mò hỏi vợ tôi:
“Mẹ ơi, lúc con còn trong bụng mẹ, con cũng hay quậy như thế này à?”
Tôi cũng nhớ rõ… lần nó nũng nịu bắt tôi giao nộp hết quỹ đen, để đăng ký trung tâm dưỡng sinh sau sinh tốt nhất cho mẹ và bé. Nó cười đến sáng lấp lánh, khiến tôi tự nguyện dốc sạch ví tiền.
Con gái tôi… đã từng mong chờ ngày làm mẹ đến vậy.Nó yêu đứa bé. Nó tin tưởng vào ngày mai.Nó muốn bảo vệ con nó.