1.
“Vân Vân, cái nhẫn này đẹp quá, cho mẹ đeo hai hôm nhé.”
Mẹ chồng nắm chặt tay tôi, mặt đầy hớn hở, rồi ngang nhiên rút nhẫn cưới khỏi ngón tay tôi, đeo ngay lên tay bà.
Trong giây phút đó, đầu tôi như muốn nổ tung.
Tôi lập tức giật lại, nắm chặt trong tay:“Mẹ, đây là nhẫn cưới của con!”
“Ai da, con làm gì thế, đau tay mẹ rồi này.” Bà làm ra vẻ đáng thương, chu môi trách móc:“Nhẫn đẹp như thế, để mẹ đeo hai hôm thì có sao đâu? Da mẹ trắng, tay mẹ thon, chắc chắn đeo sẽ đẹp hơn con nhiều.”
Tôi nghẹn họng, tức đến mức không thốt nên lời.
Trước khi cưới, tôi biết mẹ chồng vốn được bố chồng nuông chiều như công chúa: chưa từng đi làm, chẳng động tay vào việc gì, tháng nào cũng đi làm đẹp, trang sức đầy cả một rương. Nhưng tôi không ngờ, bà lại mặt dày đến mức trắng trợn giật nhẫn cưới ngay trước mặt tôi.
Tôi đá nhẹ chân Trương Vũ dưới gầm bàn, ra hiệu anh lên tiếng.Anh chỉ ngẩng đầu, nhạt nhẽo buông một câu:“Mẹ, thôi đi.”
Thái độ hờ hững đó khiến tôi lạnh cả người. Nhưng nghĩ bà là mẹ ruột anh, tôi cố nuốt cục tức vào trong. Dẫu vậy, trong lòng vẫn ấm ức đến nghẹt thở.
Đến bữa tối, tôi không tài nào cười nổi, mặt lạnh tanh.
“Con nhìn xem, tay mẹ bị con bé bóp đỏ hết cả rồi này.” Mẹ chồng cố tình nhấn mạnh, giọng nũng nịu chói tai bên tai tôi.
Cơn giận ban chiều bùng lên lần nữa. Tôi đập mạnh đôi đũa xuống bàn:“Mẹ, ý mẹ là lỗi ở con sao?”
Bà lập tức giật mình, nước mắt lưng tròng, chui ngay vào lòng bố chồng, khóc như thể tôi vừa làm điều gì tàn nhẫn lắm.
Chậc, năm mươi tuổi đầu rồi mà vẫn còn giả vờ yếu đuối như thủy tinh dễ vỡ.
Bố chồng vội vàng dỗ dành, rồi quay sang nói với tôi:“Xin lỗi con, Vân Vân. Mẹ con được bố chiều quen rồi, lời nói có hơi thẳng, nhưng thật ra không có ác ý đâu.”
Tôi nghe xong, chỉ cười nhạt.Thì ra, trong mắt mọi người, tôi mới là kẻ bụng dạ hẹp hòi, nhỏ nhen hay chấp nhặt.
2.
Tôi đập mạnh tay vào vai Trương Vũ, người từ nãy đến giờ vẫn im thin thít. Anh ta lập tức buông bát đũa, kéo tôi vào phòng.
“Trương Vũ, anh có ý gì đây? Rõ ràng hôm nay là lỗi của mẹ anh, sao anh lại tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời như thế hả?” Tôi cố ý nói lớn, để cha mẹ chồng ngoài cửa nghe cho rõ.
“Bà xã, nghe anh giải thích đã.” Trương Vũ giữ vẻ điềm tĩnh, kéo tôi ngồi xuống:“Em cũng biết tính mẹ anh rồi mà, mấy chục năm được bố chiều hư rồi, giống như con nít ấy. Em đừng chấp với bà cho mệt.”
Nghe đến đây, máu trong người tôi sôi lên, tôi hất phăng tay anh:“Bà ta giật nhẫn cưới của chúng ta, đeo lên tay mình, mà em phải bỏ qua hả?”
Thấy tôi thực sự nổi giận, Trương Vũ vội vã vỗ ngực bảo đảm:“Anh thề, anh sẽ đứng về phía em vô điều kiện! Em yên tâm, anh sẽ nói với mẹ, tuyệt đối không để em chịu thiệt đâu.”
Tôi nhìn anh chằm chằm, giọng nặng nề:“Tốt nhất anh nói được làm được. Từ giờ quản cho chặt mẹ anh đi.”
Tưởng vậy là yên. Nhưng chưa đầy hai ngày sau, mẹ chồng đã hí hửng khoe khoang, trên cổ là sợi dây chuyền lam bảo thạch, trên tay là chiếc vòng vàng chói lóa:“Ôi, giờ mới thấy mấy viên kim cương lặt vặt chẳng đáng là bao. Phải loại đá quý to thế này mới hợp khí chất của mẹ.”
Thoạt đầu tôi chưa để ý, cho đến khi nhìn kỹ mới chết sững.Đó chính là trang sức mẹ tôi đưa làm của hồi môn.
“Mẹ, sợi dây chuyền và vòng tay đó mẹ lấy ở đâu ra vậy?” Tôi nghiến răng hỏi từng chữ.
Bà ta ngẩng đầu, liếc xéo tôi:“Chuyện của mẹ, con hỏi làm gì?”Rồi hớn hở cầm điện thoại, xoay đủ 360 độ selfie, gửi cho đám bạn khoe:“Phụ nữ tầm tuổi này phải đeo bảo thạch thế này mới sang, mới có khí chất.”
Tôi hít sâu, chạy ngay vào phòng.Trong ngày cưới, mẹ tôi đã cho tôi cả một bộ trang sức bảo thạch, một bộ vàng, cùng đôi vòng ngọc Hòa Điền quý giá. Tôi luôn khóa kỹ trong tủ quần áo, chỉ có tôi và Trương Vũ biết.
Tôi kéo ghế, lấy hộp trang sức xuống kiểm tra. Quả nhiên, thiếu mất sợi dây chuyền lam bảo thạch và một chiếc vòng vàng.
Đó là mồ hôi nước mắt cả đời cha mẹ tích cóp cho đứa con gái duy nhất này. Vậy mà bà ta lại ngang nhiên lấy đi chỉ để khoe mẽ.