Có điều, hai tháng trước, do căn nhà cũ phải sửa lại, bố mẹ chồng dọn sang ở tạm. Ban đầu mọi thứ còn tạm yên ổn: bố chồng dễ tính, mẹ chồng cũng ít can thiệp.
Nhưng chưa qua nửa tháng, tôi phát hiện bà thường lén nghịch mỹ phẩm, quần áo của tôi, thỉnh thoảng còn “mượn luôn” vài thỏi son. Khi tôi hỏi, bà lại vênh mặt:“Các người không phải nên cưng chiều tôi sao? Mấy thứ này mà cũng tiếc à?”
Từ hôm đó, ba người chúng tôi lần lượt biến thành người hầu. Ngày nào cũng bị bà sai nấu canh hầm mấy tiếng, quần áo bắt buộc phải giặt tay, hễ không vừa ý là bà kiếm chuyện. Có bố chồng ở nhà thì còn đỡ, ông vừa ra ngoài thì mọi việc đổ hết lên đầu tôi và Trương Vũ.
Lúc ấy tôi còn nghĩ, thôi thì nhẫn nhịn, chờ nhà sửa xong họ về thì sẽ yên ổn. Nhưng càng nhịn, bà càng được nước lấn tới. Cho đến khi bà trắng trợn giật luôn nhẫn cưới của tôi, tôi mới thấm: nhẫn nhịn chỉ khiến người ta được đằng chân lân đằng đầu.
Sau này, tôi nghe Trương Vũ oán trách mẹ mình ích kỷ. Nếu là hai tháng trước, có lẽ tôi còn đồng cảm. Nhưng giờ, tôi chỉ thấy rõ bản chất: con nhà chuột thì khéo đào hang. Anh ta tính toán khéo đến mức phát ngấy, giả bộ “tức giận thay tôi”, nhưng thực chất là muốn tôi đứng ra đòi lại trang sức — để anh ta vừa không mang tiếng, vừa tránh được rắc rối.
Tôi viện cớ “không tiện mở miệng với mẹ chồng” để lảng đi. Đám nữ trang nhái tôi bỏ tiền mua không chỉ để đánh lừa bà ta, mà còn để khi chưa kịp ra tay, bà đã tự gặp họa.
Lương hưu của bố chồng bao năm qua vốn chẳng đủ nuôi thói quen tiêu hoang của bà. Trang sức bà có đắt nhất cũng chỉ vài nghìn tệ. Nhưng giờ có thêm cả loạt nữ trang “hàng hiệu” từ chỗ tôi, bà lập tức có “thể diện”. Ngày nào cũng đeo ra khoe, hoạt động loanh quanh thì đánh mạt chược, spa, ra ngoài thì bắt bố chồng đưa đón như bà hoàng.
Mọi chuyện vẫn ổn cho đến hôm đó. Nhà cũ cần chủ nhà quay về ký xác nhận để lắp cửa chính. Bà chê sửa nhà bừa bộn, bụi bặm nên không muốn đi, để bố chồng về trước, còn mình thì hớn hở đeo cả bộ bảo thạch cùng vòng ngọc Hòa Điền, xách túi ra ngoài.
“Con trai, nhớ đến đón mẹ nhé, mẹ không tự đi về được đâu.” Bà dặn dò Trương Vũ trước khi đi.
Trớ trêu thay, hôm ấy Trương Vũ tăng ca, quên sạch.
Tôi còn đang thắc mắc sao cả nhà vẫn chưa thấy ai về thì điện thoại bỗng reo lên.
5
Đến đồn công an, tôi thấy mẹ chồng mặt mày trắng bệch đang khóc lóc làm biên bản.
Hình tượng sang trọng lúc đi ra ngoài đã tan thành mây khói: tóc tai rối bù, nữ trang trên người biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại vài vết trầy xước.
Nhìn dáng vẻ thảm hại của bà, tôi suýt bật cười.
Đây chẳng phải là báo ứng sao?
“Tôi đang đi bình thường thì họ xông ra rồi bắt tôi giao hết đồ.” Bà vừa khóc vừa sai bảo người khác rót nước, bưng trà.
Về đến nhà, bà vẫn chưa hoàn hồn. Trước tiên, bà chỉ trích Trương Vũ không quan tâm mẹ ruột, sau đó quay sang đổ lỗi cho tôi không biết lo lắng cho bà. Cuối cùng, bà còn yêu cầu vợ chồng tôi phải thức trắng đêm canh bà, vì bà… sợ. Tôi vừa định mở miệng thì bị Trương Vũ kéo tay, ra hiệu nhẫn nhịn.
Nhưng tôi lập tức hất tay anh ra: “Mẹ, mai con còn phải đi làm, không ngủ là không được đâu. Hay là mẹ chơi điện thoại cả đêm đi.”
Mặt bà sầm xuống: “Con nói gì thế? Canh mẹ một đêm mà cũng không chịu à?”
Ừ đấy, tôi là người hầu của bà chắc? Bảo tôi thức trắng đêm là tôi liền phải nghe lời sao?
Tôi quay đầu đi thẳng vào phòng.
Không ngờ nửa đêm, bà lại gõ cửa phòng tôi: “Một mình mẹ không dám đi vệ sinh, con đi cùng đi.”
Nói thì nói vậy, nhưng mặt mũi đâu có chút gì gọi là sợ hãi.
“A!” Tôi hét toáng, cầm gối và chăn ném loạn ra ngoài, làm bà ta giật mình.
Bà phát bệnh thì được, còn tôi phát điên thì không chắc?
Tôi nhắm mắt la hét vài tiếng, rồi chui vào chăn đánh một giấc tới sáng hôm sau.
Hôm sau, vừa bước ra đã thấy bà ngồi trên ghế salon, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào một khoảng lặng, quầng thâm dưới mắt rõ đến mức nhìn vào là biết đêm qua không ngủ nổi.
Tâm trạng tôi cực kỳ thoải mái, giả vờ không biết gì, còn tươi cười chào bà.
Bà liền xả giận: “Lưu Vân Vân, giỏi lắm. Đêm qua con gào thét với ai vậy?”
“Mẹ, hôm qua có chuyện gì sao?” Tôi gãi đầu, cười ngây ngô, “Chắc lại do con bị mệt quá nên nổi cáu thôi. Mẹ tìm con có việc gì thế?”
Bà không đáp, chỉ liếc tôi thật lâu. Sau đó, cả tuần liền bà không ồn ào trực tiếp nữa, mà chuyên môn tạo tiếng động ngoài cửa. Lúc thì làm rơi điện thoại, lúc thì bật tivi để tiếng thật to, thành ra mỗi đêm tôi chỉ ngủ được chừng hai tiếng. Thời gian ngủ ít đến mức ban ngày đi làm ai cũng hỏi tại sao tôi trông mệt mỏi như vậy.
Một hôm, tôi quên tài liệu nên về nhà lấy. Nhưng vừa bước vào đã thấy nhà tối om, rèm cửa cũng kéo kín. Mẹ chồng thì bật máy xông tinh dầu, đeo bịt mắt, ngủ say như chết.
Tôi vội lấy tài liệu rồi chuẩn bị đi ra, thì nghe tiếng mở cửa ngoài phòng khách.
“Mẹ, con về rồi.”
Nhưng Trương Vũ đáng lẽ đang đi công tác cơ mà, sao lại xuất hiện ở đây?