13.
Bùi Độ dạo này có gì đó… rất lạ.
Rõ ràng ta mới là người chủ sự, hắn chỉ phụ giúp thôi cơ mà.Vậy mà mọi việc hắn đều xông pha lên trước, không còn như trước đây,lạnh nhạt móc mỉa ta, cũng chẳng nhắc tới chuyện “người đứng sau ta” nữa.
Ngược lại, hắn lại chăm sóc ta từng li từng tí.
Tựa như hôm ấy, giành lấy đuốc từ tay ta.Giờ đây, hễ có việc nặng, việc bẩn, việc vất vả,hắn đều giành làm trước.
Hừ! Trận chiến này ta đã chuẩn bị suốt ba năm,chẳng lẽ lại để hắn giành hết công lao về mình?
Thế là… ta ngầm khai chiến.
Hắn vừa giành cuốc sắt từ tay ta, ta liền quay sang xách đuốc lên.Hắn đào hố, ta gánh nước.Ta đâu có ngại đâu chứ!
Hắn thấy ta như vậy, nghiến răng tức giận:
“Nàng… nàng có bị ngốc không vậy!?”
Ta cũng trừng mắt lườm lại:“Hừ! Nếu để ngươi tự tung tự tác, thì kẻ ngốc chính là ta!”
Trong lúc hai ta giằng co, đấu khẩu không ngừng,chiến dịch diệt trừ châu chấu cũng gặt hái kết quả rực rỡ.Một thắng lợi vô cùng vẻ vang.
Không lâu sau, trong thành Yến Bắc lại lưu truyền một quyển thoại bản mới:
“Phu thê nhà họ Bùi đồng lòng vì dân, cứu muôn dân trong cơn nước lửa.Tình cảm họ cảm động đất trời, khiến người người ngưỡng mộ.Người như thế, dâu như thế…Chỉ có thể là nhà họ Bùi!”
Ta: “………”
“Cha… lại là người viết đấy hả?”
Lão gia phủ Bùi nghiêm mặt vuốt râu, cố làm vẻ thần bí:“Suỵt, suỵt… khiêm tốn, khiêm tốn!”
Khóe môi Bùi Độ khẽ cong, không nói một lời.
Mọi chuyện vốn đang thuận buồm xuôi gió, nào ngờ đột nhiên xảy ra biến cố.
Hôm đó, khi ta và Bùi Độ đang chuẩn bị hoàn tất chiến dịch diệt châu chấu,bất thình lình có mấy chục hắc y nhân xuất hiện.
Chiêu chiêu đều nhằm vào yếu huyệt của Bùi Độ.Người của ta đa phần là dân phu trồng trọt, làm sao địch lại đám sát thủ này?
Giao đấu vài chiêu, Bùi Độ rõ ràng rơi vào thế hạ phong, trên người đã dính máu.
Thật ra, nếu hắn đi một mình, với thân thủ ấy, muốn thoát không khó.Chỉ tiếc là—hắn còn vướng ta.
Chỉ nghe một tiếng rên trầm thấp,mũi đao sắc lạnh đâm thẳng vào ngực hắn, máu loang thẫm vạt áo.
Nếu tiếp tục thế này, e rằng cả ta lẫn hắn đều phơi xác tại đây.
Ta nghiến răng, chụp một nắm bùn đất ném mạnh về phía trước, hét to:
“Có độc!”
Bọn hắc y nhân quả nhiên hoảng hốt thối lui,chờ phát hiện chỉ là… bùn đất,thì ta đã cõng Bùi Độ chạy mất dạng.
May thay, ta vốn ăn khỏe làm khỏe, toàn việc nặng việc bẩn cũng quen rồi,cõng hắn chạy trốn không tính là khó.
Gió vù vù bên tai, ta không dám quay đầu, chỉ biết cắm đầu mà chạy.
Chạy được một quãng, cảm thấy có gì đó là lạ.
Thân thể hắn mỗi lúc một nóng rực, hơi thở càng lúc càng dồn dập.Ngay sau đó là… cảm giác mềm mềm nóng nóng chạm vào má ta.
Ta toàn thân run rẩy.
Khoan đã—tên này bị bệnh à!?Ngay lúc này lại còn… ăn đậu hũ ta!?
Tức giận dâng lên tận đỉnh đầu, ta quát khẽ một tiếng, xoay người ném hắn xuống đất:
“Ngươi… cái tên lưu manh này!”
Chỉ thấy hắn ngã vật ra đất, mặt đỏ bừng, thở dốc, tay nắm chặt vạt áo,vừa giật mấy cái, bờ ngực đỏ au đã lộ ra ngoài.
“Lại… lại là xuân dược…” – hắn khẽ rên.
Ta cứng họng.
“Lại?”
Ta gãi gãi đầu, lúng túng hỏi:“Nếu… không làm gì… có chết không?”
Bùi Độ rên lên một tiếng trầm khàn, gằn từng chữ:“Ừm…”
Ta khoanh tay trước ngực, đứng trên cao nhìn hắn giãy giụa dưới đất.Trong đầu ta giờ chỉ có một câu hỏi—
Cứu, hay là… không cứu?
14.
Khi ta kéo thân thể máu me be bét của Bùi Độ về tới phủ Bùi,trong phủ đã rối thành một mớ bòng bong.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Yến Bắc gió nổi mây vần.
Ngày ta và Bùi Độ bị tập kích rồi mất tích,cũng là lúc hoàng cung hứng trọn một đợt tấn công mãnh liệt của châu chấu.
Nhưng lần này—châu chấu không chỉ ăn lúa…mà bắt đầu cắn cả người.
Thánh thượng vì bị châu chấu lao vào mà ngã bệnh liệt giường, không thể hạ triều.
Khắp kinh thành xôn xao:
“Át hẳn là thiên tử đã đắc tội thần linh!Lũ châu chấu chính là sứ giả trời cao, giáng xuống để trừng phạt!”
Lục tướng quân dẫn đầu, lập đàn tế lớn giữa hoàng cung,tung ra hàng loạt "dị tượng", rồi tuyên rằng hình rồng linh hiện… chính là ứng vào nhà họ Bùi.
Vì Bùi Độ đứng mũi chịu sào trong trận chiến chống châu chấu,dân gian kính ngưỡng, tung hô, ca tụng hắn không dứt.
Rồi chẳng biết bắt đầu từ đâu, bỗng rộ lên lời đồn:
“Bùi Độ mang thiên mệnh long khí, là chân mệnh thiên tử.”
Ta siết chặt tay đến phát run:
“Chuyện này… là muốn đẩy phủ Bùi vào chỗ chết!”
Lập tức, ta đổi sắc mặt, kéo “thi thể” của Bùi Độ gục xuống ngay trước cổng phủ,gào khóc thảm thiết:
“Cha ơi, mẹ ơi!Phu quân con…Lại chết rồi!!!”
Hai vị lão nhân phủ Bùi vốn đã cuống cuồng vì tin đồn long mệnh thiên tử,giờ lại nghe ta hét lên rằng Bùi Độ chết rồi,liền ngất xỉu tại chỗ.
Ta vội vàng đỡ lấy:
“Người đâu! Mau gọi đại phu!!!”
Ngay trong lúc phủ Bùi hỗn loạn như tổ ong vỡ tổ,kẻ ẩn nấp sau màn cũng không thể ngồi yên nữa.
Lục tướng quân mang theo binh mã, vây chặt phủ Bùi.
Hắn đứng trước cổng, cao giọng:
“Phủ Bùi dám làm giả hiện tượng long mệnh, mưu đồ đoạt ngôi, ý đồ phản nghịch!”