1.
Ta sống lại vào năm thứ hai sau khi trở thành Hoàng hậu, đúng vào thời điểm Chu Ninh Tấn còn nồng nàn yêu ta nhất.
Kiếp trước, chưa bao lâu sau khi được sắc phong, ta đã có thai.
Nhìn dung nhan trong gương – một gương mặt đẹp như vẽ, làn da mịn màng như nước. Nhưng ta biết rất rõ, vẻ đẹp ấy chẳng bao lâu nữa sẽ bị hủy hoại vì mang thai.
Chiếc eo nhỏ như cành liễu sẽ dần mất đi sự thanh mảnh, thay vào đó là từng vết rạn chằng chịt.
Xấu xí đến mức ngay cả chính mình cũng chẳng thể chịu nổi.
Ta từng vì điều đó mà hoảng loạn, phát cuồng, bắt đám ngự y trong cung nghĩ đủ mọi cách để giữ lại nhan sắc.
Vậy mà Chu Ninh Tấn chưa từng một lần tỏ ra chán ghét. Ngược lại, từ lúc ta mang thai, hắn càng hay lui tới cung của ta hơn.
Hắn thường áp tay lên bụng ta, mỉm cười bảo rằng ta lúc ấy mang một vẻ đẹp khác biệt.
Khi đó, ta ngây thơ tin rằng đó là tình yêu thật lòng. Rằng hắn yêu ta nên mới yêu luôn cả những đổi thay ấy.
Cho đến khi ta lần lượt sinh ba đứa con, sức khỏe ngày một suy kiệt. Ngự y nói thân thể ta đã tổn hao nghiêm trọng, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thật lâu, nếu không sẽ nguy đến tính mạng.
Nhưng đêm nào Chu Ninh Tấn cũng đến ngủ lại, bảo rằng hắn thích dáng vẻ đẫy đà khi ta mang thai…
Hắn chỉ mê mẩn ta khi ta mang cái hình hài ấy.
Vì muốn giữ lấy sự sủng ái đó, vì sợ có người khác chen vào, ta đã không ngừng lún sâu vào cái vòng xoáy ấy, lần này đến lần khác.
Đến khi ta… mất.
Ta đã sinh cho hắn năm đứa con, vậy mà không đứa nào được ở lại bên cạnh ta.
Con còn thơ dại, cần người chăm bẵm, còn ta thì lúc nào cũng bận rộn chuyện bầu bí. Thân thể mỏi mòn, hơi sức chẳng còn bao nhiêu, càng không kham nổi việc nuôi con.
Chu Ninh Tấn liền lấy cớ đó, đưa bọn trẻ rời xa ta.
Nay ngẫm lại, chuyện đó e rằng chẳng đơn giản là vì dục vọng chiếm hữu. Mà là hắn đã có tính toán từ trước.
Hắn đưa con ta cho Trân phi nuôi, là muốn dùng hậu cung để làm con cờ kiềm chế thế lực ngoài triều.
Chu Ninh Tấn làm vậy, để phụ thân ta không dám gây khó dễ cho cha của Trân phi và đám người đứng sau lưng ông ta. Đến khi họ phản bội, trở mặt cắn ngược, phụ thân ta vẫn phải ngậm đắng nuốt cay.
Đợi đến lúc bệnh ta chuyển nặng không thể cứu chữa, bọn họ liền mượn cớ vu tội cho phụ thân, ép ông vào ngục.
Phụ thân ta cả đời thanh liêm chính trực, cuối cùng lại bị vu oan bôi nhọ, chết thảm trên đường bị lưu đày.
Con cờ Trân phi kia… thật sự đã diễn trọn vai của mình.
Lúc hấp hối, điều cuối cùng ta mong mỏi chỉ là được nhìn thấy các con.
Trân phi đưa bọn trẻ đến, nhưng cả năm đứa đều nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo như kẻ thù.
Đứa con gái thứ tư mới hai tuổi, hất đổ bát thuốc của ta, giận dữ hét lên rằng ta đã cướp đi tình thương mà “mẫu thân” đáng có. Nó mắng ta là nữ nhân độc ác, đáng ra nên chết từ lâu.
Nó nhận Trân phi là mẫu thân. Còn ta – trong mắt nó, chỉ là người xa lạ đáng ghét.
Một đứa bé hai tuổi, hiểu gì chứ?
Chẳng qua… đã có người dạy nó như vậy.
Ta nhắm mắt không cam lòng.
Kiếp này, ta sẽ không sinh con nữa.
Và đời này… đến lượt ta làm kẻ điên.
2.
“Nương nương, hôm nay Hoàng thượng lại nói muốn nghỉ lại cung chúng ta.” Thúy Hạ bước vào, mặt mày rạng rỡ, giọng không giấu nổi sự vui mừng.
Ta đưa tay lên ôm ngực, khẽ rên một tiếng: “Đi mời Nhâm Thái y tới. Bản cung thấy hơi khó chịu trong người.”
Nhâm Thái y vốn là ngự y từng theo hầu trong phủ Thừa tướng. Từ nhỏ ông đã chăm sóc ta lớn lên, y thuật lại cao minh, nên ngay khi nhập cung, ta đã xin phụ thân cho ông theo cùng.
Những năm tháng ấy, cũng chính nhờ ông dốc lòng chữa trị, ta mới có thể sống thêm được mấy năm.
Cũng chỉ có một mình ông dám đứng trước mặt Hoàng thượng mà nói thẳng: Thân thể của ta bị tổn hao nặng nề là do mang thai liên tục.
Nhâm Thái y tới rất nhanh, còn chưa vào cửa đã nghe tiếng ông càu nhàu vọng từ xa:
“Ngươi chắc là nương nương ôm ngực kêu đau sao? Đau ngực là việc không thể chậm trễ. Đáng lẽ nên ở lại bên cạnh chăm sóc nương nương, rồi để người khác lập tức chạy đi báo Thái y viện mới phải!”
“Thúy Hạ, lấy ít bánh ngọt mới được đưa tới, mang tặng Nhâm Thái y giúp ta.” Ta nằm nghiêng trên giường, cất giọng dặn.
Dù Thúy Hạ một lòng trung thành, nhưng tuổi còn trẻ, đôi khi không biết cách giữ miệng.
Chờ nàng lui ra, Nhâm Thái y liền tiến đến bắt mạch. Ông chẩn mạch rất lâu, cuối cùng mới nhíu mày, khẽ hỏi:
“Nương nương…”