4
“Hoàng hậu nương nương thân thể đang bệnh, sao hôm nay tinh thần lại tốt như vậy?”
Trân phi vận y phục màu lam sẫm, dung nhan thanh lệ nổi bật. Nàng ta hành lễ cho có lệ rồi tự tiện ngồi xuống một bên.
“Nô tì thân thể cũng không được khỏe, không biết nương nương có chuyện quan trọng gì dặn dò?”
“Luận nhan sắc, bản cung không bằng ngươi; nói đến vóc dáng, bản cung kém hơn Lâm tần. Nhưng có vài chuyện, các ngươi lại kém xa bản cung.”
Lưng Trân phi đang tựa hờ vào ghế lập tức thẳng dậy đôi phần.
“Hiện giờ bản cung thân thể yếu ớt, khó mà có con. Nếu ngươi có thể để bản cung được hưởng chút tình thân, thì sau này dựa vào tính toan của ngươi, muốn gì mà chẳng được?”
Trân phi đưa tay che miệng cười khẽ:
“Hoàng hậu nương nương nói thì dễ nghe, nhưng sở thích của Hoàng thượng đâu phải chuyện chúng ta có thể đoán được?”
“Ngươi có thể thử.”
Ta phất tay ra hiệu cho nàng lại gần, khẽ thì thầm vài câu bên tai.
“Nếu không được thì thôi.”
Trân phi ánh mắt khẽ xếch lên, rõ ràng trong lòng có vài phần nghi ngại với cách ta bày.
Nhưng ta đã hầu hạ Chu Ninh Tấn quá nhiều lần, hiểu rõ thói quen và sở thích của hắn hơn bất kỳ ai.
Những thủ đoạn khiến hắn mê mẩn không dứt, ta có thể viết thành cả chồng sách.
Chu Ninh Tấn khi cùng nữ nhân hoan lạc, có mấy điều… không tiện nói ra.
Khi xưa hắn chọn ta, ngoài việc phụ thân ta quyền thế ngút trời, cưới ta có thể giữ chân được ông, thì điều quan trọng hơn cả là hắn phát hiện ta vô cùng thích nói “không”.
Ta được phụ thân nuông chiều từ nhỏ, mọi việc thuận buồm xuôi gió, chẳng bao giờ e ngại từ chối điều gì.
Chu Ninh Tấn lại có dục vọng chinh phục gần như biế//n thá//i.
Mỗi lần ta nói “không”, hắn đều nghĩ trăm phương ngàn kế khiến ta gật đầu.
Đặc biệt là trên giường.
Ta càng khước từ, giãy dụa. Hắn lại càng điên cuồng, say mê.
Thú vui thế này, thử hỏi có phi tần nào trong cung dám chiều hắn đến cùng?
Vài ngày sau, Chu Ninh Tấn triệu Trân phi lâm hạnh.
Từ ngày đó, gần như đêm nào nàng ta cũng được sủng hạnh.
Thúy Hạ giận đến mức lại đứng trước mặt ta lải nhải không dứt:
“Nương nương, người sao lại giúp Trân phi chứ! Trước kia ngoài người ra, Hoàng thượng chưa từng ở lại bất kì cung nào tận ba đêm liền!”
Ta che khăn tay, khẽ ho hai tiếng:
“Thúy Hạ, hiện giờ thân thể ta thế này. Nếu ngươi muốn tìm chỗ khác nương nhờ ta cũng không ngăn cản.”
“Nô tỳ theo hầu nương nương từ nhỏ, chưa từng có ý khác! Nô tỳ chỉ thấy uất ức thay cho người. Về sau không dám nữa!”
Thúy Hạ bị ta hù dọa, quỳ sụp xuống đất, Súyt nữa khóc nấc lên.
“Hoàn cảnh hiện giờ không còn như xưa. Nếu ngươi còn không thu mình giữ phận, gây ra rắc rối thì cả ta cũng sẽ bị vạ lây.”
Ta dịu giọng khuyên nhủ.
Thúy Hạ theo ta từ nhỏ, tính tình vốn ngay thẳng bộc trực. Nhưng hiện tại ta đã dùng cả tính mạng để đổi lấy con đường này, nàng cũng nên trưởng thành rồi.
“Dạ, nương nương… nô tỳ hiểu rồi.” Thúy Hạ cúi đầu đáp nhỏ.
Thấy nàng đã biết sai, ta cũng không nói thêm gì nữa.
Sau khi Trân phi được sủng ái, các phi tần khác trong hậu cung đều bị lạnh nhạt.
Hoàng thượng đã hai tháng không bước chân đến tẩm điện của ta.
Hắn không đến, ta lại thấy nhẹ nhõm.
Ta đem toàn bộ những chiếc bình quý từng dùng để lấy lòng Chu Ninh Tấn thưởng cho đám thái giám cung nữ. dọn sạch ra khoảng trống để bày thơ cổ do phụ thân gửi tới.
Trước khi vào cung, ta thích nhất là đọc thơ cổ. Phụ thân cũng vì thế mà cất công sưu tầm khắp nơi về cho ta.
Vậy mà kiếp trước, những cuốn sách này lại bị ta chất đống trong kho, không có thời gian mở ra xem lấy một lần.
Ta nhổ sạch những đóa hoa đắt đỏ ngoài sân để chưng cất làm nước thơm, sai người gửi sang các cung khác.
Đổi giàn hoa thành giàn nho, còn bảo người dỡ bỏ những hòn núi giả trong sân.
Chu Ninh Tấn đôi khi nổi hứng dã thú, thường đuổi hết người trong cung ra ngoài rồi kéo ta chơi trò mèo vờn chuột giữa những hòn giả sơn ấy.
Chờ đến khi bắt được ta, hắn liền dùng những phương thức chẳng tiện nói ra để “trừng phạt”.
Ta bất chấp thể diện, cố gắng chiều chuộng hết sức. Nhưng giờ nghĩ lại, bản thân chẳng khác nào một con rối bị hắn đùa giỡn, nhục mạ.
Hiện giờ ta định biến những khoảng trống đó thành một sân chơi.
Sau này đón con của Trân phi về nuôi, bọn trẻ cũng cần có nơi để vui đùa.
Trong cung thiếu nhất là những trò chơi mộc mạc dân dã.