01
Tô Tiểu Vũ là học trò của Lý Hữu Lâm.
Từ ngày cô ta vào nhà máy, đã suốt ngày bám lấy anh ta, “sư phụ thế này, sư phụ thế kia”.
Ánh mắt nhìn anh ta, người tinh ý liếc qua là hiểu rõ.
Theo lý thì…
Lý Hữu Lâm vẫn luôn lạnh nhạt với cô ta, đâu có lý gì lại dính vào tin đồn vào đúng lúc chúng tôi sắp cưới.
Tôi tăng tốc bước về phía phân xưởng.
Từ xa đã thấy Lý Hữu Lâm đứng cạnh máy tiện, Tô Tiểu Vũ cúi đầu nói gì đó với anh ta, vai run lên từng đợt như đang khóc.
Chưa kịp đến gần, Tô Tiểu Vũ đã ngẩng đầu nhìn thấy tôi, lập tức nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Chị Nam Nam.”
Lý Hữu Lâm bước tới, nắm lấy tay tôi:
“Nam Nam, em tới làm gì thế?”
“Không phải hôm nay em xin nghỉ sao?”
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, đi thẳng vào vấn đề:
“Em nghe nói Tô Tiểu Vũ được phân nhà?”
“Chúng ta đợi hơn hai năm trời mới có một suất, cô ta mới vào nhà máy có nửa năm, sao lại được ưu tiên?”
Lý Hữu Lâm vội bịt miệng tôi lại:
“Nhỏ tiếng chút, để người ta nghe thấy không hay.”
“Suất đó là của nhà mình.”
Tôi nhếch môi:
“Phân nhà theo thâm niên, ai cho cô ta cái quyền đó?”
“Chuyện này em đừng lo, dù sao thì anh cũng giúp được để cô ấy lấy được căn nhà.”
Lý Hữu Lâm hạ thấp giọng:
“Nhà Tiểu Vũ khó khăn, em trai cô ấy sắp cưới, nhà gái không muốn để chị chồng ở nhà, nên mới đuổi cô ấy ra ngoài.”
“Một cô gái không nơi nương tựa, anh giúp cô ấy một tay thì sao?”
Tôi bật cười vì tức, bước tới một bước khiến anh ta phải lùi lại:
“Giúp một tay?”
“Anh dùng suất phân nhà của em để giúp người khác, đã hỏi qua em chưa?”
Lý Hữu Lâm đỏ bừng mặt, giọng cũng cao lên vài phần:
“Của em với của anh thì khác gì!”
“Nhà máy cấp cho anh, anh muốn cho ai là quyền của anh!”
“Hơn nữa cũng chỉ là làm thủ tục đăng ký, đâu phải thật lòng sống với nhau!”
“Đợi em trai cô ta cưới xong, anh sẽ ly hôn ngay...”
Ly hôn?
Một cơn giận không tên dâng thẳng lên đầu.
Tôi trừng mắt, cả người run rẩy vì tức:
“Đến cả chữ 'ly hôn' cũng dám nói ra, chẳng lẽ anh đã đăng ký kết hôn với cô ta thật rồi?”
“Bảo sao, em cứ thấy có gì đó mờ ám với suất nhà này.”
Thấy tôi thật sự nổi giận, Lý Hữu Lâm hạ giọng dỗ dành:
“Đừng giận nữa, đợi xong vụ nhà cửa, anh sẽ ly hôn với cô ấy rồi cưới lại em.”
“Lúc đó sẽ làm cho em một đám cưới thật hoành tráng, được không?”
“Không được.”
Tôi hít sâu một hơi, lạnh lùng nói:
“Lý Hữu Lâm, hôn nhân không phải trò đùa. Đó là quan hệ được pháp luật công nhận. Anh kết hôn với cô ta, còn tôi là gì?”
“Em là người yêu của anh chứ còn gì.”
Anh ta đáp như lẽ đương nhiên, thậm chí còn có chút bực dọc:
“Chuyện nhỏ nhặt mà, cần gì phải nghiêm trọng thế?”
“Cô gái như em trước giờ biết điều lắm mà, sao lần này lại cố chấp thế?”
“Chẳng phải chỉ là tờ giấy thôi sao? Ăn được không?”
Tôi cười nhạt, đúng là học hành vô ích.
“Không ăn được, nhưng đủ khiến anh vào tù.”
“Anh nghĩ kết hôn giả là chuyện nhỏ sao?”
“Nếu nhà máy điều tra, cái danh kỹ thuật viên cốt cán kia của anh cũng bay màu luôn, chưa kể còn bị đuổi việc.”
Lý Hữu Lâm khịt mũi coi thường:
“Điều tra cái gì chứ?”
“Chỉ cần nói với mọi người là chúng ta chia tay rồi là xong.”
“Chờ thêm một hai năm, anh ly hôn với Tiểu Vũ rồi chúng ta lại đăng ký lại, không phải được rồi sao?”
Cái vẻ đương nhiên của anh ta khiến tôi buồn nôn.
“Lý Hữu Lâm, anh lấy đâu ra cái mặt nghĩ rằng tôi vẫn sẽ cưới anh?”
“Còn lấy đâu ra tự tin cho rằng tôi sẽ không bóc trần cái trò bẩn thỉu này của anh?”
Anh ta bĩu môi: