03
Vừa ra tới cửa xưởng, Tiểu Lý đã chạy theo.
Cô ấy kéo tay tôi, lén lút liếc vào trong rồi hạ giọng nói nhỏ:
“Chị Nam Nam, chị phải cẩn thận đấy.”
“Hồi nãy Tô Tiểu Vũ còn nói xấu chị, bảo là chị ỷ mình là người thành phố, hay bắt nạt cô ta.”
“Còn bảo sư phụ đã sớm hết tình cảm với chị, chỉ đợi dịp để nói rõ thôi.”
“Cô ta còn nói gì nữa?” Tôi hỏi.
“Cô ta nói… nói chị vừa béo vừa dữ, không xứng với sư phụ của cô ta.”
Tiểu Lý bĩu môi:
“Còn cô ta thì giỏi nấu cơm giặt giũ.”
“Tôi nghe mà tức điên luôn!”
“Chị là lao động tiên tiến cơ mà! Phụ nữ còn gánh được nửa bầu trời, cô ta nấu nướng thì có gì giỏi?”
“Lúc mới đến, ngày nào cũng dính lấy Lý Hữu Lâm, miệng ngọt như đường, ‘sư phụ’ nọ ‘sư phụ’ kia, ai mà không hiểu cô ta có ý gì?”
“Còn nữa, mấy hôm trước Lý Hữu Lâm còn dắt em trai cô ta đi mua xe đạp cơ.”
Tiểu Lý giơ hai ngón tay, lắc lắc:
“Nghe nói tốn đến hai trăm đồng đấy. Nhà Tô Tiểu Vũ nghèo xơ xác, lấy đâu ra tiền?”
Lý Hữu Lâm cũng chỉ xuất thân bình thường.
Lúc cưới tôi, tiền sính lễ chỉ vỏn vẹn 166 đồng.
Vậy mà giờ anh ta nhẹ nhàng đưa đi một cái xe đạp hai trăm đồng.
Cơn giận bốc lên quá mức, lại bất ngờ dịu xuống, chỉ còn lại một sự lạnh lẽo, tỉnh táo đến rợn người.
“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn em, Tiểu Lý.”
04
Về đến nhà.
Mẹ tôi đang bận rộn gói bánh bao.
Thấy sắc mặt tôi không ổn, bà vội chạy ra:
“Làm sao vậy? Mặt mày xị hết cả.”
Bà ngó ra sau lưng tôi:
“Thằng Hữu Lâm đâu? Sao không về?”
Tôi không đáp.
“Có phải chuyện phân nhà bị trục trặc không?”
Giọng bà căng thẳng:
“Không thể nào, nhà mình đợi lâu nhất rồi. Với lại, chẳng phải năm nay ưu tiên kỹ thuật viên sao?”
Đúng là ưu tiên kỹ thuật viên.
Nhưng năm ngoái tôi giúp Lý Hữu Lâm sửa hai cái máy.
Giờ anh ta được lên cấp cao hơn tôi một bậc.
Chỉ thế mà suất nhà rơi vào tay anh ta.
“Anh ta đưa suất đó cho Tô Tiểu Vũ rồi.”
Tôi ngồi thụp xuống sofa, nói một cách yếu ớt:
“Hai người họ đã đăng ký kết hôn, bảo là giả, đợi nhà Tô Tiểu Vũ ổn định rồi sẽ ly hôn.”
Mẹ tôi giật mình hét lên:
“Thế là cái gì? Đúng là lố bịch hết chỗ nói!”
Đúng lúc đó, tiếng chuông xe đạp vang lên ngoài cổng.
Tôi ngó ra, là Tô Tiểu Vũ.
Cô ta đã thay bộ đồng phục xưởng, mặc chiếc áo sơ mi hoa mới toanh, tay xách túi lưới đựng vài quả táo, rón rén đứng trước cửa.
Thấy tôi ra, cô ta nở nụ cười ngượng ngập:
“Chị Nam Nam, em biết chuyện nhà cửa là em có lỗi với chị… cũng có lỗi với bác gái.”
“Em mang chút hoa quả đến…”
Cô ta tưởng vài quả táo rẻ tiền là có thể đổi lấy căn nhà của tôi?
Tôi giận đến mức lập tức bật dậy khỏi sofa, đẩy thẳng cô ta ra ngoài:
“Cầm lấy mấy quả táo thối của cô, CÚT!”
Cô ta bị tiếng quát của tôi làm cho giật nảy mình, nước mắt tuôn như mưa:
“Chị Nam Nam, em biết chị giận, nhưng em thật sự không còn cách nào…”
“Em không muốn bị bắt về nhà, không muốn bị bán đi lấy tiền cưới vợ cho em trai…”
Cô ta nức nở, vai run lên:
“Chỉ cần nhà biết em có chồng, lại được phân nhà ở thành phố, chắc tạm thời họ sẽ không tới làm phiền…”
“Em và sư phụ thực sự chỉ là mượn tạm danh nghĩa… chờ em trai cưới xong, nhà ổn rồi, em sẽ lập tức ly hôn…”
Những giọt nước mắt đó, tôi chẳng buồn để tâm.
Ánh mắt tôi chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc áo sơ mi mới trên người cô ta — màu xanh nhạt, thắt lưng trắng.
Tháng trước, bạn học cũ gửi cho tôi đúng một chiếc như vậy.
Lúc đó tôi bận giúp Lý Hữu Lâm sửa máy, nhờ anh ta ra lấy hộ.