Mẹ kế của tôi nhân lúc chồng tôi ngủ say đã lẻn vào phòng anh.
Chỉ tiếc là bà ta không biết, chồng tôi là một kẻ có tính chiếm hữu biến thái đến mức cực đoan — dù đang ngủ, anh cũng phân biệt được người chạm vào mình có phải là tôi hay không.
Anh mở mắt, không nói một lời, trực tiếp đá văng bà ta ra khỏi giường.
“Cút. Cô cũng xứng dùng đồ của cô ấy à?”
Mẹ kế ngây người.
Chồng tôi quay sang nhìn tôi, vẻ mặt uất ức đến đáng thương:
“Vợ à, em xem này… anh bẩn rồi, cần khử trùng.”
—
Tôi tăng ca về nhà thì đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng đó.
Mẹ kế của tôi — Đàm Bảo Xán — ngã sóng soài dưới đất, vô cùng thảm hại.
Còn chồng tôi — Diệp Trú — đứng từ trên cao nhìn xuống, gương mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Mẹ kế… đang định quyến rũ chồng tôi sao?
Tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Cuối cùng… tôi cũng có cơ hội thoát khỏi tên bệnh kiều này rồi sao?!
Đàm Bảo Xán hoàn toàn không nhận ra niềm vui sướng đang cuộn trào trong lòng tôi. Bà ta liếc thấy tôi, vội vàng đứng dậy, vừa khóc vừa giải thích:
“Tiểu Trú, cậu hiểu lầm rồi… tôi chỉ thấy cậu uống say, mà Mi Mi lại không biết điều, tối không ở lại chăm sóc cậu, nên tôi mới muốn giúp đỡ thôi.”
Tôi gật gù:
“À đúng đúng đúng, tôi không biết điều.”
Diệp Trú cười lạnh một tiếng:
“Chăm sóc tôi? Còn chưa tới lượt cô. Đã là mẹ kế thì phải có dáng vẻ của mẹ kế. Nửa đêm nửa hôm lén dùng nước hoa của Mi Mi, còn trộm mặc áo ngủ hai dây của cô ấy — cô định làm gì?”
“Không soi gương à? Béo như heo, xấu như khỉ, còn học người của tôi mặc áo hai dây?”
Nói xong, anh tiện tay ném chai nước hoa mà Đàm Bảo Xán vừa dùng ra ngoài cửa.
Bà ta sững sờ.
Khi kịp phản ứng lại, sắc mặt lập tức chuyển sang xanh tím vì tức giận.
Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà bật cười.
Miệng lưỡi độc địa của Diệp Trú, chẳng mấy ai chịu nổi.
Xem ra… lần này bà ta lại thất bại rồi.
Diệp Trú ném xong đồ, quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt uất ức quen thuộc:
“Vợ à, anh bẩn rồi, cần khử trùng.”
“… ”
Bao năm ăn ý khiến tôi lập tức hiểu ý anh.
Khử trùng — chẳng phải là tắm sao?
Mà tắm thì… chẳng phải lại là tôi giúp anh à?
Tôi đỏ mặt trừng anh một cái.
Tên này đúng là được đằng chân lân đằng đầu.
Giúp cái gì mà giúp.
Giúp qua giúp lại, cuối cùng kiểu gì cũng thành…cùng tắm chung.
Nghĩ đến tối qua, lưng tôi vẫn còn đau, tôi vội chuyển chủ đề:
“Tối nay chúng ta ra khách sạn ở đi.”
Ánh mắt Diệp Trú tối lại. Anh đưa tay nâng cằm tôi, ngón tay khẽ miết:
“Mi Mi hình như chẳng hề để tâm chuyện người khác dòm ngó anh nhỉ.”
Thấy anh lại bắt đầu phát bệnh, tôi lập tức rùng mình:
“Sao có thể chứ! Em để tâm muốn chết ấy! Nhưng bà ta là mẹ kế của em, em còn làm gì được nữa…”
Bà ta biết giả vờ trà xanh.
Còn tôi — là hồng trà.
Xem trà của ai… hợp khẩu vị anh hơn thôi.
Quả nhiên, Diệp Trú nghe xong, lập tức nhăn mặt như vừa ngửi phải thứ gì cực kỳ thối, trực tiếp đá Đàm Bảo Xán ra khỏi phòng chúng tôi.
Bà ta hét lên một tiếng thảm thiết, giận mà không dám nói, chỉ có thể dùng ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm vào tôi
2
Tất cả các phòng trong nhà đều đã bị Diệp Trú cho người thay mới hoàn toàn.
Nhưng chúng tôi vẫn ở khách sạn.
Theo lời anh nói thì là:
“Ở đây yên tĩnh, không ai làm phiền chúng ta ‘khử trùng’.”
Thế là tôi bị Diệp Trú “dạy dỗ” cho một trận ra trò trong khách sạn, hai ngày liền không xuống nổi giường.
Tôi còn tưởng, tôi không ở nhà thì mẹ kế sẽ biết điều hơn.
Ai ngờ, bà ta lại nhân lúc Diệp Trú không có mặt, trực tiếp tìm đến khách sạn.
“Chu Mi Mi, cô lớn thế rồi mà còn không hiểu chuyện! Cô có biết hôm nay là sinh nhật bố cô không? Sao không về ăn cơm?”
Ánh mắt bà ta đảo một vòng trong phòng.
Khi nhìn thấy đồ lót gợi cảm vương vãi trên sàn, sắc mặt bà ta lập tức thay đổi.
Tôi lười biếng nhìn bà ta.
Đàm Bảo Xán là thanh mai trúc mã của Diệp Trú, từ nhỏ đã thích anh, nhưng đáng tiếc người ta chưa từng liếc bà ta lấy một lần.
Ngược lại, anh lại thích tôi.
Không biết có phải vì vậy không, bà ta vì yêu mà sinh hận, thậm chí còn chen chân làm tiểu tam. Chưa đầy một tuần sau khi mẹ tôi qua đời, bà ta đã dọn vào nhà tôi, gả cho bố tôi — Chu Đại Phú.
Trở thành mẹ kế của tôi.
Ngày nào cũng đổi cách làm tôi khó chịu.
Tôi biết bà ta vẫn chưa từ bỏ ý đồ với Diệp Trú, nhưng tiếc là… bà ta quá vô dụng. Chiêu trò quyến rũ vừa cũ vừa rẻ tiền.
Bà ta đâu biết, mấy trò đó đều là thứ Diệp Trú chơi chán rồi.
Nói về trà xanh, chẳng ai chuyên nghiệp bằng anh.
Tôi là nạn nhân điển hình — chính là bị anh lừa về tay như thế.
Lúc đầu tôi còn vui vẻ lắm, tưởng mình kiếm được ông chồng giàu có, đẹp trai, dáng ngon lại còn dính người.
Ai ngờ sau khi kết hôn, Diệp Trú lộ nguyên hình, từ một tiểu trà xanh hoàn mỹ tiến hóa thành kẻ biến thái bệnh kiều có tính kiểm soát cực mạnh.
Tôi chống lưng, vừa thở dài một tiếng.
Động tác đó lập tức kích thích Đàm Bảo Xán.
Chu Đại Phú ở khoản kia thì không được.
Nhưng mùi hương vẫn chưa tan trong phòng khách sạn lại đang nói cho bà ta biết — người đàn ông bà ta không chiếm được, Diệp Trú, rất được việc.
Vừa ghen vừa hận, bà ta nghiến răng trừng tôi:
“Cô có biết bữa cơm này bố cô đợi cô bao lâu không?”
“Rồi sao?”
Tôi ngẩng cằm, cười dịu dàng nhìn bà ta:
“Lão già đó đã dám ngoại tình, nối liền không kẽ hở, còn coi trọng thứ không ra gì như bà, thì nên chuẩn bị tinh thần bị mọi người quay lưng.”
“Nếu không phải giết người là phạm pháp, bà nghĩ bà còn có thể đứng yên ổn ở đây sao?”
Tôi vỗ vỗ lên mặt bà ta, nụ cười càng rực rỡ.