Tạ Ngọc Uyên nhớ lại bàn tay đã kéo nàng ra khỏi giường đêm đó, từ từ đứng dậy: "Tổ mẫu, cháu hơi đau bụng, xin phép lui một lát."
"Đi đi, đi đi." Tạ lão phu nhân đang bận kể khổ với đám nữ quyến Tạ gia, phất tay tỏ ý không quan tâm.
Tạ Ngọc Uyên ra hiệu cho A Bảo rồi lập tức đi theo.
Đi được một đoạn, nàng gọi nhỏ: "Tam thúc."
Tạ Dịch Vi giật mình, dừng chân, quay lại nhìn thấy một cô gái xa lạ, chau mày hỏi: "Ngươi là người của phòng nào?"
Tạ Ngọc Uyên tiến lại gần.
Hơi thở lạ lẫm của người đàn ông thoảng qua, mang theo chút mùi mồ hôi và mùi chua, nhưng nàng không hề né tránh, lại còn tiến thêm một bước.
"Tam thúc, là con, Ngọc Uyên đây."
"Ngọc Uyên?"
Trong mắt Tạ Dịch Vi thoáng hiện lên một nét dịu dàng hiếm thấy: "Con gọi thúc có chuyện gì?"
Tạ Ngọc Uyên vừa định lên tiếng thì ở phía trước, Tạ quản gia đang kéo dài giọng, nửa mỉa mai nói: "Tạ tam gia, rốt cuộc ngài có lấy một trăm lượng bạc này hay không? Tiểu nhân hôm nay có bao nhiêu việc, đâu có rảnh đứng đây đợi ngài."
"Chủ nhân nói chuyện, ngươi là kẻ hầu kẻ hạ lại dám chen lời, Tạ quản gia, nếu là người khác, hôm nay ta đã không tha cho ngươi rồi."
Lông mày Tạ Ngọc Uyên khẽ nhíu lại, gương mặt nghiêm trang, giọng điệu toát lên khí chất của người đứng đầu.
Tạ quản gia trước nay chưa từng bị ai mắng như vậy, đến cả lão gia và phu nhân cũng đối xử với ông rất khách khí, sắc mặt lập tức đỏ bừng.
"Biến đi cho khuất mắt ta, ta có chuyện muốn nói riêng với tam thúc."
Dù có là chó thì cũng phải nể mặt chủ, nhưng tam tiểu thư này dường như chẳng màng đến thân phận mà nặng lời với ông... Tạ quản gia thoáng lóe lên một tia giận dữ, rồi mỉm cười đầy thâm ý: "Vâng, tam tiểu thư."
Nhịn một lúc trời yên bể lặng, dù sao cũng có nhiều người muốn tam tiểu thư chết, ông chỉ việc đứng bên mà xem, đến lúc đó giẫm lên vài phát, xem như đã trả được mối thù bị mắng hôm nay.
Tạ Dịch Vi thấy cháu gái mình dám mắng cả Tạ quản gia, không biết nên khóc hay cười: "Gan ngươi thật không nhỏ, có biết ông ta là ai không?"
Tất nhiên biết!
Nếu không phải vì tình thế cấp bách, Tạ Ngọc Uyên tuyệt đối sẽ không đắc tội với Tạ quản gia. Cái tên béo tròn này bề ngoài thì trông hòa nhã, nhưng thực chất lại rất mưu mô, không phải người lương thiện gì.
Nhưng nếu không làm thế, sao có thể khiến tam thúc tin tưởng rằng nàng muốn kết giao với hắn?
"Tam thúc, ông ta là ai con không bận tâm; nhưng thúc là tam thúc của con, con lớn thế này rồi mới được gặp thúc, chẳng lẽ tam thúc không định cho con một món quà ra mắt sao?"
Tạ Dịch Vi ngượng ngùng, chỉ muốn tìm cái hố nào mà chui xuống.
Dạo này hắn nghèo rớt mồng tơi, trên người chẳng có lấy nửa lượng bạc vụn, làm sao mà mua nổi quà ra mắt.
"Tam thúc không chuẩn bị quà cho con, nhưng con có quà cho tam thúc rồi. A Bảo, mau đến Thanh Thảo Đường lấy đồ."
"Lấy cái gì?" A Bảo ngơ ngác hỏi.
Tạ Ngọc Uyên cố ý nghiêm mặt trách mắng: "Giờ làm nha hoàn cũng không dùng đầu nữa. Trong hộp của La ma ma có năm tờ, mau lấy đến đây."
"Vâng!" A Bảo đáp lời, nhưng vẫn ngơ ngác chẳng hiểu gì.
"Không rõ thì cứ hỏi La ma ma." Tạ Ngọc Uyên nói thêm, rồi quay lại, không màng đến phép tắc của nữ nhi khuê phòng, kéo nhẹ tay áo Tạ Dịch Vi: "Tam thúc, hay về Thanh Thảo Đường của con ngồi một lát đi."
Tạ Dịch Vi bất giác khựng lại.
Hắn đã cả tháng chưa tắm rửa, mùi trên người mình hắn biết rõ, vậy mà tiểu cô nương này không những không ghét bỏ, còn tỏ ra thân thiết.
Chẳng lẽ nàng không biết hắn là đứa con bất hiếu, nổi tiếng hư hỏng của Tạ gia sao?