Trống hát vang lên suốt nửa ngày, đến khi mặt trời lặn mới tạm ngừng.
Người Tạ phủ bận rộn cả ngày, mệt đến sức cùng lực kiệt.
Tạ Ngọc Uyên vỗ vỗ gương mặt mình cười đến cứng đờ, ngâm mình trong nước ấm, tay cầm cuốn sách y.
La ma ma lặng lẽ bước vào, chạm tay kiểm tra nhiệt độ nước, nhẹ nhàng nói: "Tiểu thư, Thu Phân đến."
"Thu Phân?"
Thu Phân và Thanh Nha là hai nha hoàn luôn túc trực bên cạnh nương nàng, ít khi có chuyện rời xa bà nửa bước.
"Thu Phân, ngươi tìm ta có chuyện gì?"
Giọng của Thu Phân vang lên từ ngoài rèm: "Nhị phu nhân nói, Tam gia là người số khổ, tiểu thư giúp được thì giúp."
Lòng Tạ Ngọc Uyên lập tức dấy lên nghi vấn.
Mẫu thân nàng vào Tạ phủ, ngay cả chuyện lớn như hiến của hồi môn cũng chỉ gật đầu, chẳng nói tiếng nào, giờ lại vì một người ai ai cũng ghét như Tam gia mà mở miệng, thật sự là chuyện lạ.
La ma ma thì như bừng tỉnh, vỗ đùi đánh đét: "Nô tỳ nhớ ra rồi."
Tạ Ngọc Uyên ngước lên nhìn bà.
"Hồi đó, khi nhị phu nhân rời khỏi Tạ phủ, không một ai tiễn đưa, chỉ có Tam gia tiễn phu nhân ra khỏi thành Dương Châu, vì vậy còn bị lão gia đánh một trận."
Chả trách!
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười: "Thu Phân, ngươi về nói với nương, ta sẽ làm."
"Dạ, tiểu thư."
Tiếng bước chân của Thu Phân xa dần, Tạ Ngọc Uyên nhíu mày nói: "Nương ta nhìn người không bao giờ sai, nhưng ta không hiểu, Tam thúc mượn nhiều bạc như vậy là để làm gì? Nếu ta không nghe nhầm, đã hơn một năm rồi Tam thúc không quay về phủ."
La ma ma nghĩ một lúc, nói: "Tiểu thư, có cần nô tỳ phái người đi dò la chút không?"
"Thôi đi, đừng dò la nữa, để Tam thúc biết lại nghĩ ta có ý đồ với thúc ấy."
...
Bên này, Tạ Ngọc Uyên và La ma ma đang bàn chuyện về Tam gia, bên kia, ở Trần phủ, Trần phu nhân cũng đang hỏi con trai về tình hình Tạ gia.
Trần Thanh Diễm kể lại những gì đã thấy ở Tạ phủ, Trần phu nhân nghe mà đôi mày mỏng nhíu thành một đường. Sự biến động liên tục trên quan trường Dương Châu những ngày qua khiến đôi má vốn đầy đặn của bà giờ đã gầy đi đôi phần.
"Con à, hai thiếu gia Tạ gia đều đã vào kinh học rồi, con có muốn đi không? Nếu muốn, nương sẽ nhờ bên ngoại..."
"Nương à, học ở đâu chẳng như nhau, con không muốn rời xa nương đâu."
Nghe vậy, lòng Trần phu nhân cảm thấy ấm áp hơn chút: "Con đúng là... Thôi được rồi, đi đi, bảo bọn dưới hầu hạ con cho tốt."
Trần Thanh Diễm cúi chào nương rồi quay người rời đi.
Chờ con đi xa, Nguyệt Nương nhận tổ yến từ tay nha hoàn, dâng lên phu nhân, nói nhỏ: "Phu nhân à, Tam tiểu thư Tạ gia e là không thành rồi."
Nghe vậy, lòng Trần phu nhân bỗng chùng xuống, tổ yến ấm áp trong tay cũng không còn chút hơi ấm.
Chẳng những không thành, mà còn lạnh ngắt.
Gia sản của Cao gia còn nằm ở phủ Nội vụ, bao giờ trả lại cho nương con nhà Cao thị, trời biết, đất biết, nhưng ta và ngươi thì không biết.
Tam tiểu thư đem của hồi môn của nương mình dâng cho triều đình, tuy đổi được một nơi an toàn để ở, nhưng phía sau chắc chắn là cảnh trắng tay, chẳng còn chút giá trị nào.
Những toan tính trước kia, những sắp đặt đã chuẩn bị, giờ đều trở nên vô nghĩa.
Không chỉ vậy, bà còn tốn mất một đôi vòng tay trị giá nghìn lượng và mấy cuộn thêu Tô Châu, đúng là buôn lỗ nặng.
"Phủ Vĩnh An Hầu có tin tức gì chưa?"