Tên đàn ông với vết sẹo cười nhạt, dùng cánh tay ngăn đỡ một cách khinh thường.
Một nha hoàn nhỏ bé, chỉ cần một ngón tay hắn cũng có thể g**t ch*t!
Nhưng lưỡi dao sắc nhọn lại đâm thẳng vào cánh tay hắn, mạnh đến nỗi xuyên thấu qua cả cánh tay.
Tên mặt sẹo hét lên một tiếng, thân người nặng nề đổ về phía trước.
“Bịch!”
Vệ Ôn bị hất văng ra, đập mạnh vào tường, há miệng phun ra một ngụm máu.
“Chết tiệt!”
Vệ Ôn miễn cưỡng đứng vững, phun ra một búng máu còn đọng trong miệng, rồi rút từ tay áo ra một con dao khác, đôi mắt như sói nhìn gã đàn ông: “Bà đây sẽ g**t ch*t mày!”
Tên mặt sẹo sững sờ nhìn cô bé này, như vừa gặp phải một tên cướp trên núi.
Không phải nói các cô nương đều là tiểu thư mềm yếu sao, sao giờ lại có một cô giống hệt một tên thổ phỉ thế?
Vệ Ôn lúc này như một con báo lao tới, thân hình linh hoạt lướt sát đất, lưỡi dao đâm mạnh xuống.
Gã mặt sẹo vừa định nâng chân, lưỡi dao của nàng đã chuyển hướng, đâm thẳng vào lòng bàn tay hắn, máu b*n r*.
Đau đến thấu tim.
Hắn r*n r*, ôm chặt Vệ Ôn lao về phía trước, chạy đến bảy, tám bước rồi đập mạnh vào tường.
Với sức nặng gần hai trăm cân cùng lực va chạm kinh hoàng, cả bức tường rung lên. Trong nháy mắt, Vệ Ôn thấy lưng mình đau buốt, nghe tiếng xương sườn kêu rắc rắc.
Nàng ngã xuống như một nhúm bông, nhưng ngay khi chạm đất, bàn tay nhỏ đã mò được một cây kim bạc.
Chỉ trong tích tắc, nàng bật người lên, lướt qua lưng gã, tay đâm tới, chính xác đâm vào mắt trái hắn.
“Aaa....”
Tiếng thét đau đớn vang dội. Gã mặt sẹo phát điên, đấm mạnh vào đầu nàng. Cú đánh khiến Vệ Ôn đau đến nghiến răng, lưỡi nhẹ đẩy ra một mảnh dao giấu trong miệng, gom hết sức tàn, hai tay chống đất nhảy lên, lưỡi dao sắc bén cắt qua cổ gã.
“Phụt." máu tuôn ra.
Gã mở to mắt, thân hình như một ngọn núi đổ xuống.
Chết không nhắm mắt.
“Nhị phu nhân, Nhị phu nhân...” Tiếng gọi của La ma ma vang lên từ xa.
Vệ Ôn thở hổn hển như con chó, nghe thấy giọng gọi, khóe miệng cong lên, rồi ngã xuống đất bất tỉnh.
...
Hoa viên của hầu phủ.
Sau tán cây cổ thụ rậm rạp.
Giọng Tạ Ngọc Uyên đầy nén nhịn và phẫn nộ: “Trần thiếu gia, tam thúc ta đã nói gì?”
Trần Thanh Diễm đối diện với đôi mắt đen trắng phân minh trước mặt, có chút chột dạ: “Tam tiểu thư, thật ra Tạ thám hoa không nhắn nhủ gì cả, là ta... là ta có chuyện muốn nói với nàng.”
Tạ Ngọc Uyên nghe xong, mặt lạnh xuống, quay người định bỏ đi.
“Tam tiểu thư!”
Một cánh tay dài ngăn nàng lại, Trần Thanh Diễm cắn răng: “Tam tiểu thư, ta... ta thích nàng, muốn cưới nàng vào cửa, nàng có đồng ý không?”
Tạ Ngọc Uyên lảo đảo lùi mấy bước, không tin nổi nhìn người trước mặt.
Vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng sự ghét bỏ kiếp trước và thích thú hiện tại lại cách biệt một trời một vực. Nàng chưa từng nghĩ hắn sẽ bày tỏ theo cách này.
Trong đầu nàng chợt hiện lên một câu: “Giữa biển người mênh mông, ta chỉ chọn một người.”
Đây là câu mà Trần Thanh Diễm từng viết trên giấy và sính lễ đưa đến Tạ phủ.
Tạ Ngọc My đã từng cầm tờ giấy đó, hãnh diện bước vào Thanh Thảo Đường, khoe với giọng ngập tràn hạnh phúc: “Tạ Ngọc Uyên, trong mắt Thanh Diễm chỉ có mình ta.”