"Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?"
Khuôn mặt Tạ Ngọc My lạnh lùng, giọng mỉa mai: “Tạ Ngọc Uyên, làm người thì phải biết mình là ai. Ngươi có thân phận gì, còn Trần thiếu gia là hạng người nào? Vị trí Trần thiếu phu nhân, không phải là thứ ngươi có thể mơ tưởng đến đâu, đừng làm trò cười cho thiên hạ.”
Tạ Ngọc Uyên không buồn đáp lại, chỉ nhếch môi nói: “Tạ Ngọc My, ta là đích nữ, ít ra cũng còn có thể nghĩ đến. Còn ngươi thì khác, làm thiếp cũng còn có hy vọng, dù gì thì thiếp thất đâu cần thân phận hay gia thế, chỉ cần đẹp và biết hầu hạ nam nhân là đủ.”
Lời nói thẳng thừng khiến Tạ Ngọc My vừa xấu hổ vừa giận dữ: "Ngươi đừng đắc ý, loại người thấp hèn như ngươi đến cả thiếp cũng chẳng xứng."
“Xin lỗi nhé, vừa rồi Trần thiếu gia còn nói, chỉ cần ta đồng ý, sẽ đưa kiệu tám người khiêng ta vào cửa. Đáng tiếc là ta không muốn. Còn ngươi thì sao?”
Tạ Ngọc Uyên chợt cười nhạt: “Trần thiếu gia vốn cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc, nếu nhờ người cầu xin, thì một cỗ kiệu nhỏ để đưa ngươi vào làm thiếp cũng không phải là quá khó.”
Tạ Ngọc My cảm thấy nhục nhã, trong lòng dấy lên căm hận không nói thành lời.
“Mấy bà cô ơi, xin các người mỗi người bớt một câu đi, đừng ầm ĩ nữa, đây là Hầu phủ đó.”
Khuôn mặt của Tạ Ngọc Hồ gần như tái xanh, nhưng ngay lúc ấy, chuyện không ngờ lại xảy ra.
Ánh mắt Tạ Ngọc My lóe lên vẻ độc ác, nàng bất ngờ đẩy mạnh vào lưng Tạ Ngọc Uyên.
Tạ Ngọc Uyên cảm thấy có điều gì đó không ổn, định xoay người tránh nhưng đã quá muộn.
“Bõm!” Một tiếng vang lớn, nàng ngã nhào xuống hồ nước.
Làn nước lạnh băng từ bốn phía xộc tới, bản năng của Tạ Ngọc Uyên thúc nàng phải vùng vẫy, nhưng đôi chân đã bị đám rong dưới hồ quấn chặt.
Ngay lúc ấy, một cơn đau dữ dội từ bụng dội lên, như có lưỡi dao cứa từng nhát bên trong. Nàng cúi xuống nhìn, trong làn nước dưới chân loang ra một màu đỏ đậm, mùi máu tanh nồng xộc lên.
Đôi mắt nàng mở lớn, từ từ chìm xuống.
Đau đớn.
Ngạt thở.
Tạ Ngọc Uyên không còn cảm nhận được mình đang ở đâu, cơ thể như bị treo lơ lửng, phiêu diêu trên một cành cây cổ thụ.
Vậy là ta sắp chết rồi sao? Nàng nghĩ.
Linh hồn như nổi lên từ dưới vực sâu, những dòng ký ức tràn ngập ác ý ùa về.
“Tạ Ngọc Uyên, đừng trách ta nhẫn tâm tiễn ngươi lên đường. Muốn trách thì hãy trách dòng máu của Cao gia chảy trong huyết quản ngươi.”
Nàng cố vùng vẫy thoát ra, nhưng có người đã giữ chặt phía sau, đẩy đầu nàng vào thòng lọng.
“Lên đường đi, rồi ngươi sẽ sớm được giải thoát. Nếu không ngươi chết, thì nương ngươi cũng phải chết. Ngươi không đành lòng để bà ấy chết, đúng không?”
Không đúng!
Nàng đã chết, và sau đó nương nàng cũng chết!
Họ sẽ không để nương nàng sống.
Ta phải sống, ta nhất định phải sống để bảo vệ nương ta… Ta không thể chết!
Tạ Ngọc Uyên ngừng giãy giụa, quyết giữ lại chút sức lực cuối cùng, đợi người đến cứu mình. Nhị tỷ ở ngay trên bờ, tỷ ấy sẽ không để mình chết.
Nhưng…
Nhưng...
Bàn tay nâng nàng lên vẫn không xuất hiện. Tạ Ngọc Uyên tuyệt vọng, đôi mắt nhắm lại, sẵn sàng đón nhận ký ức về cái chết mà dù có dốc hết sức cũng không thể chống lại.
“Bõm!”
Bên cạnh nàng vang lên tiếng nước, nàng mở to mắt, một cánh tay dài vươn tới.
Trần Thanh Diễm trồi lên mặt nước, thở ra từng chuỗi bong bóng, bàn tay chạm nhẹ vào mặt nàng rồi lặn xuống.
Khi hắn lặn đến giữa dòng, mắt chợt đỏ lên vì nhìn thấy máu chảy từ phía dưới cơ thể nàng.
Nàng bị thương?
Trần Thanh Diễm dồn hết sức lực, dùng tay gỡ đám rong quấn chặt quanh eo nàng.
Trong đầu Tạ Ngọc Uyên mơ hồ, bao ý nghĩ lẫn lộn rồi dần dần chìm vào khoảng không.
Khi đôi chân vừa được giải thoát, khóe môi nàng hiện lên một nụ cười yếu ớt: Trần Thanh Diễm, ngươi đã phụ ta ở kiếp trước, nhưng kiếp này lại cứu ta, vậy là hai ta đã trả xong nợ rồi. Cảm ơn!
Khi Trần Thanh Diễm kéo được Tạ Ngọc Uyên lên bờ, sắc mặt hắn trắng bệch, toàn thân kiệt sức.