Nàng khoác tạm áo, bước ra sân, vô thức dừng lại trước lồng chim, cảm giác như có cái gì nghẹn ngang cổ họng, muốn thở cũng không thở được, muốn nuốt cũng không nuốt nổi.
Nỗi nghi hoặc vẫn bám lấy nàng từ lâu nay bỗng chốc càng rõ ràng hơn: Rốt cuộc Cao gia đã làm gì mà khiến Hoàng đế căm ghét đến mức này?
Nàng nghĩ miên man, khóe mắt dần đỏ lên.
Trong khoảnh khắc, quá khứ, hiện tại chồng chéo nhau ùa về.
Thật là quá đỗi nực cười.
Nếu đã ghét bỏ như thế, tại sao năm năm trước lại nhắc đến Cao gia? Tại sao ba năm trước còn phái Vương Trực vào Giang Nam để truyền chỉ?
Không đúng!
Chắc chắn có điều gì đó không đúng!
Tạ Ngọc Uyên hít sâu một hơi, tự nhủ phải giữ bình tĩnh, phải kiên nhẫn, từng chút vén màn sương trước mắt lên.
Chỉ khi xua tan màn sương này, nàng mới có thể thấy rõ bản chất thật của sự việc.
Ánh mắt Tạ Ngọc Uyên đột ngột sáng lên... cuối con đường phủ sương ấy, vẫn là Cao gia, cũng chỉ có Cao gia.
Nàng bất giác đưa tay nhẹ nhàng chạm vào những thanh sắt của lồng chim, lẩm bẩm: "Tầm nhìn của người quyền cao chức trọng chưa bao giờ chỉ dừng lại ở một gia tộc, chắc chắn phải có lý do khác ngoài Cao gia."
"Phành phạch, phành phạch!"
Con chim nhỏ run bắn lên, cố hết sức lùi ra sau, cặp mắt cực kỳ hoảng sợ, như thể Tam tiểu thư lại định ăn thịt nó vậy.
Trời ơi, có ai đến cứu mạng nó không!
*
Sáng hôm sau, Tạ Ngọc Uyên thức dậy với đôi mắt thâm quầng, hiển nhiên là đêm qua không ngủ ngon.
A Bảo mang nước vào hầu nàng, nói: "Nô tỳ nghe thấy đêm qua tiểu thư trở mình suốt, nên đã bảo Thanh Nhi luộc trứng gà, lát nữa tiểu thư đắp lên mắt cho đỡ sưng nhé."
Tạ Ngọc Uyên không hứng thú, xua tay: "Ta có ra ngoài gặp ai đâu mà phải đắp."
"Dù gì cũng phải đến Phúc Thọ Đường châm cứu, lỡ lão phu nhân thấy lại tưởng tiểu thư vì bệnh tình của bà ta mà lo lắng đến mức mất ngủ, thế nào cũng hả hê."
Tạ Ngọc Uyên bật cười trước câu nói đùa của A Bảo, cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút ít. Rửa mặt xong, nàng đi đến viện của Tam thúc.
Chú cháu vừa gặp nhau, cả hai đều phát hiện đôi mắt của đối phương thâm quầng, khuôn mặt tiều tụy như mình, không nhịn được mà bật cười.
Tạ Ngọc Uyên lấy quả trứng trong tay, nhét vào tay Tạ Dịch Vi: "Tam thúc dùng trứng đắp mắt đi rồi hãy vào triều, kẻo đồng liêu lại cười cho."
Tạ Dịch Vi nhận lấy, nặng nề thở dài: "A Uyên à, ta vừa mong hắn bị tội để con hả dạ, lại vừa mong hắn bình an để con không mất chỗ dựa. Đêm qua ta đã tự giày vò mình vì điều này."
Trong lòng Tạ Ngọc Uyên thoáng chấn động, lập tức nhận ra Tô Trường Sam không hề nói chuyện của nàng với Tam thúc. Điều đó có nghĩa Tam thúc không biết rằng chuyện lật tẩy tội th*m nh*ng của Tạ nhị gia là do nàng chủ trương.
Nàng âm thầm thở phào, nhẹ nhàng nói: "Tam thúc, con muốn gặp Hàn tiên sinh."
"Gặp ông ấy làm gì?" Tạ Dịch Vi ngạc nhiên.
"Muốn bắt mạch cho ông ấy."
*
Trong tưởng tượng của Tạ Ngọc Uyên, Hàn Bách Xuyên đã dạy nên vị Thám hoa như Tam thúc, danh tiếng lẫy lừng, hẳn là người có nhiều học trò, cuộc sống cũng phong lưu. Nhưng điều khiến nàng bất ngờ là vị lão tiên sinh này chỉ thuê một căn nhà nhỏ ở kinh thành, bên cạnh không có nổi một a hoàn, mọi việc đều tự mình lo liệu.
Thấy nàng đến, Hàn Bách Xuyên cũng chẳng ngạc nhiên, đun nước pha trà, vuốt râu cười hiền: "Tam tiểu thư đến xem lão phu đã chết chưa đấy à?"
Tạ Ngọc Uyên bật cười: "Sắc mặt hồng hào, tinh thần sáng láng, chắc còn sống lâu lắm."