Tạ Ngọc Uyên tiễn Nhị tỷ xong trở lại Thanh Thảo Đường, vừa bước vào sân đã thấy một bóng người từ trên không đáp xuống.
Nhìn kỹ lại, hóa ra là Thẩm Dung.
Nàng thoáng biến sắc: "Giữa ban ngày, sao ngươi lại đến đây?”
“Tam tiểu thư, bên ngoài đồn rằng cả Bình Vương phủ và Phúc Vương phủ đều cầu hôn tiểu thư. Thuộc hạ nhận lệnh của Giang gia đến bảo vệ tiểu thư, vì lòng không yên nên bất chấp mà đến.”
Lòng Tạ Ngọc Uyên thoáng ấm áp: "Đúng là thật.”
“Vậy phải làm sao đây?” Trán Thẩm Dung nổi gân xanh.
“Đừng lo, ngươi quay về trước đi. Tối nay quay lại đón ta qua, chuyện này ta sẽ bàn bạc với Tam thúc và Hàn tiên sinh. Chỉ là dạm hỏi, chưa có gì vội! Các ngươi làm tốt việc của mình, đừng khiến ta phải bận tâm.”
Thẩm Dung hơi ngượng: "Vâng, tiểu thư. Có cần gửi thư báo cho Giang gia không?”
“Báo cho Giang Đình họ biết…” Tạ Ngọc Uyên mím môi.
Theo tính cách của nàng, gửi hay không cũng chẳng quan trọng, nước xa không cứu được lửa gần, thêm người lo lắng chẳng để làm gì. Nhưng bên Giang Đình lại có Lý Cẩm Dạ... Nếu hắn biết chuyện này, sẽ phản ứng thế nào?
Trong đầu nàng bỗng hiện lên đôi mắt đen sâu thẳm, và cả hình ảnh hai người từng chung một giường.
Tim nàng đập như trống dồn!
Tạ Ngọc Uyên vô thức đưa tay ôm ngực, khẽ dậm chân, lòng trào dâng chút hối hận. Lúc về Kinh, nàng vốn định tìm kiếm các bí tịch y học cổ để tìm cách giải độc cho Lý Cẩm Dạ. Từ khi trở về từ Giang Nam, sự việc liên tiếp xảy ra, chẳng phút nào được ngơi, khiến kế hoạch bị rối loạn.
“Tiểu thư, tiểu thư…”
“Ờ!”
Tạ Ngọc Uyên giật mình trở về thực tại, thấy Thẩm Dung lo lắng nhìn mình, bèn vội bảo: "Hãy gửi thư báo cho họ, dù sao sớm muộn cũng sẽ biết. Nhân tiện báo luôn về tình hình của Cao gia.”
“Vâng, tiểu thư.”
Đợi Thẩm Dung đi, Tạ Ngọc Uyên vội bước vào phòng, vừa lấy ra hai cuốn y thư cũ thì thấy La ma ma mặt mày khó coi bước vào.
Nàng âm thầm thở dài.
Cây muốn lặng, mà gió chẳng ngừng.
Chuyện hôn nhân của nàng khiến cả Thanh Thảo Đường xôn xao, La ma ma có lẽ cả đêm lo lắng đến không chợp mắt nên sắc mặt mới tệ như vậy.
“Tiểu thư, vừa nãy lão nô ra cổng thì tình cờ thấy tiểu đồng bên cạnh Trần thiếu gia đến đưa thư, tiểu thư xem thử.”
Tạ Ngọc Uyên thoáng liếc qua phong thư, nhếch môi: "Lúc này rồi, hắn còn đến ồn ào gì nữa.”
La ma ma hạ giọng: "Tiểu thư, nô tỳ nói lời này có thể không vừa ý, nhưng so với làm thiếp cho Vương gia này hay Vương gia khác, chi bằng chấp nhận hôn sự với Trần phủ. Sau này gả qua đó, đường đường chính chính là chính thất, chẳng phải tốt hơn làm thiếp sao?”
Tạ Ngọc Uyên không trả lời, cạy mép thư ra.
Lá thư rất ngắn, chỉ vài dòng: “Tạ Ngọc Uyên, mong sớm gặp.”
Nàng siết chặt lá thư, chìm vào suy nghĩ.
La ma ma nhìn chằm chằm tiểu thư. Không hiểu sao, cô gái trẻ ấy lại có sự trầm tĩnh mà người lớn còn không có được, như thể dù có chuyện gì xảy ra, đôi vai gầy của nàng vẫn đủ sức gánh vác.
Lòng La ma ma bỗng bình an hơn, thầm khấn: “A Di Đà Phật, mong tiểu thư thuận lợi gả được người như ý.”
…
Hoàng hôn buông xuống.
Trước cổng Hàn Lâm Viện, hai bức tượng sư tử đá nheo mắt dưới ánh chiều tàn.
Trần Thanh Diễm sải bước qua bậc cửa, A Cửu đợi dưới bóng cây lập tức tiến đến chào đón.