“Hồi trước ở Trần gia, Tứ tiểu thư còn đẩy tiểu thư xuống nước, lần này đến phủ Vệ Quốc Công, không biết nàng ta sẽ lại giở trò gì nữa!”
Tạ Ngọc Uyên nhấp một ngụm nước mơ, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Ma ma vẫn chưa nhận ra sao?”
“Nhận ra rồi, cả lão phu nhân và Tứ tiểu thư phối hợp để buộc người đưa Tứ tiểu thư đi dự tiệc mừng thọ.”
Tạ Ngọc Uyên lắc đầu, cười nhạt: “Vì sao nàng ta cứ nhất quyết đòi theo bằng được? Rốt cuộc là vì mục đích gì?”
“Chuyện này…” La ma ma định nói ra nhưng lại ngập ngừng, không dám nói tiếp.
Tạ Ngọc Uyên không chút do dự nói thẳng: “Chúng chẳng qua chỉ muốn thay ta để làm trắc phi của hai vị Vương gia mà thôi.”
“Ta phỉ nhổ, cái đồ con thứ hạ tiện đó mà cũng xứng sao!”
La ma ma tức giận nhổ nước bọt một cái, rồi lại tự hỏi: "Nếu tiểu thư đã biết, cớ sao vẫn đồng ý…”
“Rất đơn giản. Ta không muốn gả đi, còn họ cứ đòi thay thế ta… Nếu ta không dựng sân khấu lên, thì sao họ diễn được vở kịch đã tính toán bấy lâu này?”
Hai kiếp trôi qua, tình thân còn không có, sao chỉ với vài lời mà lại mong có được.
Dù có phút giây nàng cũng xao lòng, nhưng như thế chưa đủ để khiến nàng mờ mắt.
La ma ma tròn mắt nhìn tiểu thư hồi lâu, rồi nghiến răng: “Dám nghĩ đến chuyện ấy, sao không tự soi gương mà xem, liệu có lọt nổi mắt của hai Vương gia không chứ!”
“Ta còn mong Tạ Ngọc My sẽ bày được chút thủ đoạn sắc bén, đỡ phải làm ta phải khó xử.”
Nghe vậy, cơn giận của La ma ma lại bốc lên: “Chỉ sợ Tứ tiểu thư vụng về quá, lại thành ra phá hoại.”
Tạ Ngọc Uyên nhếch môi: “Ngày kia đến phủ Vệ Quốc Công, chúng ta cứ để nàng ta tự do hành động, muốn làm gì thì làm, còn kết quả… thì xem số phận nàng ta vậy.”
La ma ma căm tức nhìn về phía Phúc Thọ Đường, cảm giác uất ức cứ vướng mãi trong ngực.
Tiểu thư không muốn lấy chồng là chuyện của tiểu thư, nhưng người khác cứ nhất quyết muốn giành giật từ tay tiểu thư thì lại là chuyện khác. Những người này đều đã mê muội cả rồi!
Tạ Ngọc Uyên liếc nhìn La ma ma đang nổi giận đùng đùng, mỉm cười: “Cái mà ta coi như thuốc độc, người khác lại coi như mật ngọt. Ma ma đừng giận, đây là chuyện tốt.”
La ma ma lạnh lùng đáp: “Ta không phải nói lời khó nghe, nhưng Tứ tiểu thư thật không có tài cán gì. Không được, ta phải đi nói chuyện với Nhị phu nhân thôi.”
Nghe vậy, mặt Tạ Ngọc Uyên chợt sa sầm. Nếu Tạ Ngọc My thật sự không đủ khả năng, thì nàng chỉ còn cách đâm đầu vào chết thôi.
…
Đêm đến.
Trời đổ mưa lớn, cái lạnh âm u của mùa thu cũng dần hiện rõ, mang theo chút hơi hướm thê lương.
Tạ Ngọc Uyên vừa tắm xong thì nghe tiếng huýt sáo bên ngoài, cửa sổ bị gõ ba lần.
Nàng cảm thấy hơi khác thường, bèn sai hết đám tỳ nữ rời đi.
Các tỳ nữ hiểu rõ tình hình, rời đi là lập tức đóng cửa, không dám hé mở.
Tạ Ngọc Uyên đẩy cửa sổ ra, ngạc nhiên hỏi: “Sao ngươi lại đến đây, Tô Trường Sam?”
Nhìn thấy tóc nàng còn ướt, Tô Trường Sam cau mày, bèn lấy từ trong áo ra một phong thư.
Tạ Ngọc Uyên nhận lấy, vừa nhìn dòng chữ trên phong bì đã thấy tim mình đập mạnh.
Là thư của hắn!
“Đừng ngẩn người ra thế, mau đọc đi!”
Tô Trường Sam thúc giục, khiến nàng càng chậm lại.
Trong thư sẽ viết những gì? Hắn ủng hộ hay phản đối?
Nàng như đứa trẻ được cho viên kẹo, cầm viên kẹo xoay qua xoay lại, nhưng lại không nỡ ăn ngay.
Tô Trường Sam sốt ruột: “Trời ơi, bà cô ơi, ta còn bao nhiêu việc chờ phía sau, làm ơn nhanh giùm cái!”
Nghe vậy, Tạ Ngọc Uyên mới mở thư ra.