Tạ Ngọc Uyên thầm hỏi chính mình: "Ta đang làm sao vậy?”
Sao lại trở nên lo được lo mất thế này? Hắn thì có liên quan gì đến ta chứ? Ngoài việc giúp hắn nghĩ cách giải độc, ta còn có ích gì nữa?
Nàng ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy dường như bản thân vốn có cái tính trời sinh là lo lắng đủ điều. Cũng có một cách giải thích khác: mỗi lang trung đều mang trong mình bản năng bảo vệ đối với bệnh nhân đầu tiên họ cứu chữa.
Nàng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi bật cười tự giễu.
Nụ cười của nàng khiến con chim nhỏ trong lồng sợ đến nỗi suýt ngã khỏi cành.
Ôi trời ơi!
Con người thật đáng sợ!
Vừa rồi còn ủ rũ, giờ lại cười tươi như hoa, thay đổi nhanh như thế, nàng định đem nó ra nướng lên ăn sao?
*
Suốt đêm mưa gió ào ạt, trời bỗng lạnh đi hẳn.
Sáng sớm, La ma ma thức dậy, rón rén mở cửa phòng Tạ Ngọc Uyên.
Nghe tiếng động nhẹ, Tạ Ngọc Uyên có vẻ như sắp tỉnh, vô thức nhíu mày, tay nắm chặt lá thư.
Vừa nắm, nàng đã mở mắt, thấy La ma ma đứng bên giường, vội vàng giấu lá thư vào ống tay áo.
La ma ma nhìn mọi cử chỉ của nàng, nhẹ nhàng vén một lọn tóc trên trán, ánh mắt dịu dàng hơn.
“Là thư của Vương gia sao?”
Mặt Tạ Ngọc Uyên thoáng đỏ lên: “Ma ma làm sao biết được?”
La ma ma thở dài thầm nghĩ: Nếu không phải thư của Vương gia, sao tiểu thư lại nắm chặt đến thế chứ!
“Vương gia nói gì vậy?”
“Hắn… chẳng nói gì nhiều.”
Tạ Ngọc Uyên trả lời qua loa: "Nương ta đã dậy chưa?”
“Đang định báo với tiểu thư đây, nhị phu nhân sắp đi chùa Diên Cổ.”
Tạ Ngọc Uyên ngạc nhiên: "Nương đi chùa Diên Cổ làm gì?”
“Nói là muốn xin một quẻ cho tiểu thư, tiểu thư mau dậy đi, Nhị phu nhân sắp xuất phát rồi.”
Tạ Ngọc Uyên vội vàng bật dậy, lập tức rửa mặt, rồi chạy ra cửa viện vừa kịp ngăn Cao thị lại.
Cao thị mặc áo dài màu trắng ngà, đứng đó dịu dàng đợi con, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
Tạ Ngọc Uyên bèn vén ống tay áo, để lộ chuỗi hạt: “Nương, con vẫn đeo đây này!”
“Đeo là tốt rồi! Nương đến chùa Diên Cổ dâng hương, tiện xin quẻ cầu cho con cả đời bình an…”
Nói đến đây, giọng bà thấp xuống, nở nụ cười mỉm bên môi: "Con không cần tiễn, chiều nay nương sẽ về. Bảo Thanh Nhi ra ngoài mua ít cua về, gió thu nổi lên, mùa này ăn cua là nhất đấy.”
Tạ Ngọc Uyên cười: “Con sẽ bảo Thanh Nhi đi ngay, nương về sớm nhé. À, nương đi với ai?”
“La ma ma đi cùng nương, con cứ yên tâm!”
Tạ Ngọc Uyên dõi theo họ ra khỏi phủ, vẫn không yên tâm, bèn bảo Thanh Nhi nhân dịp đi mua cua ghé sang bên cạnh nhờ Thẩm Dung và Thẩm Dịch phái người theo dõi từ xa.
Chiều đến, đoàn người Cao thị bình an trở về phủ.
Lúc ấy, cua vừa chín tới, mùi hương thoang thoảng hơi tanh lan tỏa khắp Thanh Thảo Đường.
Đã năm năm Tạ Ngọc Uyên chưa ngửi thấy mùi này, môi nàng hơi động đậy nhưng kịp nuốt câu nói sau cùng.
Cao thị rửa tay thay áo rồi ngồi vào bàn, vui vẻ nói: “Hôm nay xin được quẻ thượng thượng, hòa thượng giải quẻ bảo mọi sự dữ hóa lành.”
Trong lòng Tạ Ngọc Uyên chợt vui lên, nghĩ thầm: Hôm qua vừa nhận được tin của Lý Cẩm Dạ, hôm nay lại được quẻ thượng thượng, quả là điềm tốt.