Nàng cắn môi, quyết tâm nói: “Ta biết, so với tỷ tỷ, ta chỉ là kẻ thấp hèn như bùn đất, trong lòng Vương gia đã có tỷ ấy, tất nhiên không còn chỗ cho ai khác.”
“Nhưng, người dù thấp hèn đến đâu cũng có quyền yêu một người.”
“Ngay lần đầu gặp Vương gia, ta đã chẳng thể kìm lòng. Những lời hôm nay, mong ngài xem như chưa từng nghe thấy. Sau này, mong ngài và tỷ tỷ hạnh phúc bên nhau, ta sẽ mãn nguyện đứng từ xa dõi theo thôi.”
Nói đến đây, nước mắt nàng rơi lã chã, lột tả hoàn hảo hình ảnh một cô gái si tình nhưng không thể đạt được mong muốn, vẻ yếu đuối đến xót xa.
Gặp phải người đàn ông khác, có khi họ đã ôm nàng vào lòng mà thốt lên: “Ôi, người thương của ta đây!” Chỉ tiếc, nàng lại gặp phải Phúc Vương.
Trong lòng hắn chứa đầy quyền lực, phụ nữ đẹp cũng chỉ là món đồ giải trí. Huống hồ, nàng lại chẳng đáng là món đồ để giải trí.
Đồ chơi ít ra còn có chút giá trị, nàng thì chẳng những không có giá trị, mà còn là tai họa.
Nếu hắn tin những lời dối trá của nàng và có chút dây dưa thì Tạ Ngọc Uyên sẽ thế nào? Nàng ta mới là người có lợi cho hắn.
Tạ Ngọc My nghĩ rằng, sau lời bày tỏ này, chắc hẳn Phúc Vương phải có chút biểu hiện chứ.
Nhưng đợi mãi, nàng chỉ thấy ánh mắt sâu thẳm của Phúc Vương nhìn mình, không hề dao động.
Trong lòng nàng bất giác run lên.
“Đúng là thứ đồ của tiểu thiếp nuôi ra, gặp nam nhân là nói yêu thương, lễ giáo chốn khuê phòng đổ vào bụng chó hết rồi sao?”
Bùng!
Mặt Tạ Ngọc My đỏ bừng vì xấu hổ, không biết trốn vào đâu.
Trong mắt Phúc Vương hiện lên khinh bỉ, hắn lạnh lùng nói: “Giờ ngay đến kỹ nữ ở Di Hồng Viện, gặp đàn ông cũng còn biết giữ kẽ, không ngâm vài câu thơ tình, uống vài chén rượu cũng chẳng dâng thân. Tạ tứ tiểu thư lại gấp gáp đến thế sao?”
Đem so khuê nữ với đám kỹ nữ, ai mà chịu nổi.
Tạ Ngọc My nào từng nghe những lời sỗ sàng như vậy, vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, sợ hãi lẫn hối hận, thân mình lảo đảo như muốn ngã.
Phúc Vương cười nhạt, tay nhẹ nhàng đặt lên eo nàng, cợt nhả: “Nhìn thân hình này cũng khá, trên giường chắc cũng có chút thú vị, chỉ là cách quyến rũ đàn ông thì ngốc quá, c** s*ch ra có phải tốt hơn không!”
Như tiếng sấm đánh ngang tai.
Tạ Ngọc My chân như nhũn ra, ngã nhào xuống.
Phúc Vương nhận lấy chiếc khăn từ tay cận vệ, lau tay rồi ném chiếc khăn vào người Tạ Ngọc My: "Người đâu, đi điều tra xem, cô gái này có liên hệ gì với phủ Bình Vương không.”
Tiểu thư khuê các dám giữa ban ngày chạy ra quyến rũ người, nếu vụ này không liên quan gì đến phủ Bình Vương, hắn thề sẽ chặt đầu mình đá làm trái bóng!
Phúc Vương và đoàn tùy tùng lập tức rời đi, một lúc sau, trong đình vọng vang lên tiếng hét hốt hoảng.
“Tiểu thư, tiểu thư, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!”
Tạ Ngọc My từ từ tỉnh dậy, nhớ lại chuyện xấu hổ vừa rồi trước mặt Phúc Vương, vừa nhục nhã vừa căm phẫn, nước mắt tuôn rơi.
Tạ Ngọc Uyên, tất cả là tại ngươi, vì ngươi ta mới bị sỉ nhục như kỹ nữ hèn mọn. Rồi sẽ có ngày, ta sẽ trả lại hết, cướp đi mọi thứ thuộc về ngươi.
Lúc ấy, từ xa có tiếng bước chân vang lên.
Tỳ nữ thân cận Linh Lung hốt hoảng: “Tiểu thư, có người đến, chúng ta mau trốn sau cây đi.”
…
Vừa lúc đó, khi chủ tớ của Tạ Ngọc My trốn sau gốc cây, Trần Thanh Diễm bước vào đình với vẻ mặt u ám, theo sau là A Cửu vẻ mặt đầy lo lắng.
“Gia, Tam tiểu thư nói hôm nay người đông, không tiện gặp mặt, sợ làm liên lụy đến gia.”