Tô Trường Sam quay đầu nhìn nàng một cái: "Cỗ bàn đã sẵn sàng chưa? Ta đói rồi, ăn sớm rồi còn có việc, mau đi giục đi!"
"Đã là khách thì phải tự giác một chút chứ, Thế tử gia!"
Cao Ngọc Uyên quay người định đi, lại bị Tô Trường Sam chắn đường: "Lưỡng Quảng bạo loạn rồi, bữa tiệc tất niên trong cung hôm nay không dễ nuốt, ta phải về sớm bầu bạn với hắn."
Giọng Tô Trường Sam tuy thấp, nhưng nghe vào tai Cao Ngọc Uyên lại tựa như tiếng trống: "Lưỡng Quảng vì sao lại bạo loạn?"
"Năm mất mùa, quan lại th*m nh*ng!"
Cao Ngọc Uyên như bừng tỉnh. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, liệu việc này có liên quan gì đến hắn không?
*
Hoàng cung.
Bảo Càn Đế dẫn theo các hoàng tử hoàng tôn làm lễ cúng tổ tiên, rồi quay về ăn tiệc đoàn viên. Trong chính điện, bàn ghế được bày sẵn, đế hậu cùng ngồi chung bàn.
Lý Cẩm Dạ ngồi khá xa, một mình một bàn, tự rót tự uống.
Rượu mới qua ba tuần, Lý công công đã vội vã bước vào, nói nhỏ vài lời bên tai hoàng đế. Hoàng đế biến sắc, ra lệnh các phi tần lui xuống, rồi dẫn các hoàng tử vào Ngự Thư Phòng.
Không bao lâu, các đại thần lục bộ và quân cơ cũng có mặt đầy đủ.
Sắc mặt Bảo Càn Đế trầm xuống, sai Lý công công tuyên đọc công văn khẩn cấp từ Lưỡng Quảng. Đọc xong, Ngự Thư Phòng chìm trong im lặng.
Bình Vương đứng lên trước tiên.
"Phụ hoàng, từ xưa dân chúng bị bức ép mới nổi loạn, Lưỡng Quảng lại nằm xa kinh thành, khó quản lý, e rằng có những quan tham làm loạn. Việc cấp bách bây giờ là điều động quân đội triều đình dẹp loạn trước, rồi phụ hoàng cử người đi điều tra rõ ràng, trả lại công lý cho bá tánh, khôi phục yên bình cho thiên hạ."
Bảo Càn Đế nhướng mày: "Ngươi thử nói xem, trẫm nên cử ai đi điều tra?"
Bình Vương chỉnh lại vạt áo: "Nhi thần nguyện xin lĩnh mệnh!"
Lý Cẩm Dạ nhíu mày, trong lòng trăm mối suy nghĩ xoay chuyển.
Đại ca làm như vậy thật là một mũi tên trúng hai con nhạn. Nếu hoàng thượng đồng ý, hắn có thể thuận lợi tiến hành; còn nếu hoàng thượng không đồng ý, hắn cũng đoán ra được ý của hoàng thượng.
Ý đó là: bảo vệ Phúc Vương, duy trì cân bằng.
Bảo Càn Đế trầm ngâm một lúc, ánh mắt sâu xa nhìn về phía Phúc Vương: "Ngươi nghĩ sao?"
Phúc Vương vội đáp: "Nhi thần cho rằng, đại ca nắm hộ bộ, binh bộ, công việc bận rộn. Nếu đại ca rời kinh, không ai giúp phụ hoàng chia sẻ. Thập Lục đệ thông minh xuất chúng, từ khi vào triều tham chính, việc gì cũng lo lắng. Hai lần đến Giang Nam, đều làm rất tốt. Nhi thần mạo muội tiến cử Thập Lục đệ."
Lý Cẩm Dạ từ tốn bước lên một bước: "Đa tạ hoàng huynh đề bạt, thần đệ nguyện xin lên đường, dù chết không từ, kính mong phụ hoàng ban chỉ."
Bảo Càn Đế im lặng không nói.
Lúc này, Chu Khải Hằng bỗng đứng ra: "Hoàng thượng, nếu Thập Lục hoàng tử nguyện vì nước vì dân, sao không thành toàn cho người?"
Chu Khải Hằng tính toán vô cùng kỹ lưỡng, dù gì chuyện của An Vương và tiểu nữ cũng là chuyện sớm muộn, chi bằng nhân cơ hội này nâng đỡ hắn một chút, để hắn tạo ra thành tích, có thể đứng vững hơn trong triều đình.
Đồng thời, còn có thể kiếm một cái ân tình từ hậu cung của Lục Hoàng hậu và Phúc Vương.
Bình Vương cúi đầu, nên không ai thấy được sự căm hận trong mắt hắn.
Chu Khải Hằng, bản vương một khi ngồi lên đại vị, việc đầu tiên sẽ là tịch thu gia sản của ngươi, diệt cả nhà ngươi, cứ chờ đấy!
Bảo Càn Đế nghe đến cả trọng thần cũng mở lời, bèn cười lớn: "Tốt, tốt lắm! Người đâu, truyền chỉ…"
...
Bảo Càn Đế hạ chỉ rất sảng khoái, Lý Cẩm Dạ tiếp chỉ càng sảng khoái hơn. Trong lòng Phúc Vương vốn không mấy vui vẻ, giờ cũng vui vẻ hẳn.
Chuyện ở phủ Vĩnh Nghị Hầu, Thập Lục đã tỏ rõ lòng trung thành với y, để hắn đến Lưỡng Quảng là thích hợp nhất.
Trình Đức Long là con chó của y, con chó này rất biết nghe lời. Về thủy vận, ngư nghiệp, thuế muối và canh tác, mọi thứ đều có lợi, chính là cây tiền của y.
Giờ, cây tiền này vẫn còn hữu dụng, y phải nghĩ cách bảo vệ hắn.
Nghĩ đến đây, Phúc Vương chậm rãi bước đi, liếc nhìn người phía sau.