Và lúc này ở phủ Bình Vương.
Lý Cẩm An đặt một quân cờ xuống bàn: "Tiên sinh nhìn thấy gì ở ván này vậy?"
Mưu sĩ Lưu Trường Canh kẹp một quân cờ, nói: "Nếu ta đoán không nhầm, An Vương đã chọn phe, và hắn chọn đứng ở phía đối lập với chúng ta."
"Hai đánh một, xem ra bản vương bị lép vế rồi!"
Lưu Trường Canh gật đầu: "Vương gia, những năm qua thái độ của hoàng thượng càng lúc càng rõ ràng. Từ Giang Nam đến Tây Bắc đều là nhám vào vương gia, trong lòng ngài phải chuẩn bị sẵn sàng."
Lý Cẩm An siết chặt nắm đấm, tiếng xương kêu răng rắc, mình là trưởng tử, lại là đích xuất, vậy mà phụ hoàng không hài lòng. Ngày xưa khi mẫu hậu còn sống, bản thân là người đứng đầu trong các hoàng tử, ai dám tranh giành ngôi vị với mình.
"Chỉ tiếc mẫu hậu mất sớm quá."
Lưu Trường Canh trầm ngâm một lúc, nói: "Đã đến lúc viết thư cho Diệp tướng quân rồi."
"Ý ngươi là..." Lòng Lý Cẩm An chùng xuống, không dám nói tiếp.
Lưu Trường Canh "phạch" một tiếng, đặt quân cờ xuống bàn: "Hoàng thượng tuổi tác đã cao, trung cung như hổ rình mồi, vương gia, có phòng bị vẫn tốt hơn."
Lý Cẩm An im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu, ném quân cờ rồi lập tức viết thư.
Thư viết xong, giao cho Lưu Trường Canh. Lưu Trường Canh đọc kỹ một lượt, rồi gấp lại cho vào phong bì.
Lý Cẩm An gọi một ám vệ đến, dặn dò hắn nhất định phải đưa thư tận tay cậu mình là Diệp Xương Bình.
Ám vệ vừa đi khỏi, Lý Cẩm An bỗng cười nhạt: "Hôm qua ta đưa lễ tết cho Cao Ngọc Uyên, vậy mà bị trả về."
"Cao Ngọc Uyên?"
Lưu Trường Canh kinh ngạc: "Vương gia vẫn muốn nạp nàng ta sao?"
"Đúng vậy."
"Vương gia, từ xưa hồng nhan họa thủy..."
Lý Cẩm An cười nhạt cắt ngang: "Bản vương không biết cái gì gọi là họa thủy, bản vương chỉ biết rằng nữ tử này rất thân thiết với Trương Hư Hoài, Lý Cẩm Dạ. Bản vương còn biết năm xưa khi mẫu hậu còn sống, người dám đối đầu với bà chỉ có một người, đó là Cao Quý phi!"
"Vương gia động vào nàng, tức là trở mặt với An Vương."
"Trở thì trở, có gì phải sợ!"
"Sợ thì không sợ, chỉ là thần nghĩ chưa đến lúc thôi."
"Trường Canh à, hai lần ở Giang Nam ta đã nhịn hắn đến giờ, cơn tức này, ta không nhịn thêm được nữa."
Bên ngoài có tiếng người đáp: "Bẩm Vương gia, Hoàng thượng ban Phúc Thái."
Lý Cẩm An nụ cười càng lúc càng lạnh.
Mỗi năm đêm Giao thừa, trong cung đều ban xuống Phúc Thái, không phải ai cũng có được, chỉ người được lòng vua mới có thể nhận. Phủ Bình Vương năm nào cũng được, nhưng đó chỉ là để làm bề ngoài mà thôi.
"Năm nay là những nhà nào, nhà đầu tiên được ban là ai?"
"Bẩm Vương gia, vẫn là những nhà đó, nhà đầu tiên được ban là phủ An Vương."
"Lại là hắn!" Ánh mắt Lý Cẩm An càng thêm âm trầm.
*
Tại phủ An Vương.
Lý Cẩm Dạ quỳ xuống nhận thưởng, rồi ban thưởng lại cho nội thị đến đưa Phúc Thái, trò chuyện vài câu rồi ôm giỏ đi vào trong sảnh.
Đến nội sảnh, hắn mở giỏ ra, thấy đó là món thịt viên chiên giòn, bèn hất tay, ném xuống đất.
Vừa lúc này, Tô Trường Sam và Trương Hư Hoài đi vào, nhìn thấy vậy, vẫn bình thản như thường. Năm nào cũng được thưởng, rồi năm nào cũng bị ném đi, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Lý Cẩm Dạ thấy họ quay về, nhíu mày: "Các ngươi ăn xong rồi sao?"
"Hắn lo lắng chuyện của ngươi, nên kéo ta về đây. Chứ ta còn muốn uống thêm vài chén nữa." Trương Hư Hoài khó chịu trừng mắt nhìn Tô Trường Sam.
Tô Trường Sam chẳng buồn đáp: "Ngươi có mặt mũi uống, ta không có mặt mũi nhìn, nếu không đi, cái bàn đó chắc sớm bị ngươi và A Cổ Lệ lật tung lên rồi."