Lý Cẩm Dạ nhìn nàng, ánh mắt trầm xuống.
“Giờ đây đường đi cung Vĩnh Hòa đã bị phong tỏa, ta nghĩ năm xưa nhất định có chuyện gì xảy ra. Ta kể ngươi nghe những điều này để ngươi có chuẩn bị, lỡ sau này diện kiến thánh thượng, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, phải biết rõ. Ta có linh cảm, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ được gặp ông ta.”
Cao Ngọc Uyên nhìn hắn, trong lòng như có đốm lửa nổ tung ra.
Ánh mắt nàng rực cháy, khiến Lý Cẩm Dạ phải quay đi.
Cao Ngọc Uyên thu lại cái nhìn táo bạo của mình, mỉm cười. Không biết có phải nàng tưởng tượng không, nhưng ánh mắt hắn vừa rồi thật dịu dàng, như có tia sáng long lanh.
“Thật ra ta cũng muốn gặp ông ta, xem vị chí tôn ấy trông thế nào, có hơn người thường ba đầu sáu tay không.”
Lý Cẩm Dạ nhướng mày mỉm cười.
Cao Ngọc Uyên thấy hắn cười, trong lòng cũng ngọt ngào, ngồi thêm một lúc rồi nói: “À, nói đến chuyện chữa bệnh, ta có tin từ Ôn lang trung. Hắn nói Nam Cương có nhiều cao thủ giải độc, nếu không bị hòa thân, ta muốn đến đó một chuyến.”
Lý Cẩm Dạ nghe xong, trong lòng như có lưỡi dao cùn lướt qua.
“Nơi đó núi cao đường xa, ngươi là một cô nương…”
“Ta muốn đến núi cao đường xa xem thử, cứ mãi kẹt trong kinh thành, chẳng biết núi cao đến đâu, nước trong đến đâu, thì cuộc đời này cũng chỉ sống uổng!”
“Ngươi tính mượn cớ chữa bệnh cho ta để đi ngao du sơn thủy sao?”
“Không được sao? Dù sao với tiếng tăm này của ta cũng chẳng ai dám cưới, đến đó không chừng còn lừa được một tên về!”
“Ngươi nói nhảm gì thế?”
Trên trán Lý Cẩm Dạ nổi gân xanh: "Khuya rồi, đi ngủ sớm, mai theo ta xuống núi.”
“Lý Cẩm Dạ, ngươi còn chưa châm cứu!”
“Bớt một ngày không chết được!”
Cao Ngọc Uyên nhìn theo bóng lưng cứng rắn của hắn, từ từ rũ mi mắt, trong ánh nhìn là sự lặng yên đến tận cùng.
*
Hôm sau.
Khi Cao Ngọc Uyên và đoàn của An Vương trở lại kinh thành, tin tức nàng được phong làm huyện chủ đã lan ra khắp nơi.
Tại Tạ phủ, đại phòng.
Hai góc sảnh đặt bồn nước đá, nhưng Cố thị vẫn thấy nóng, lòng bứt rứt không yên.
“Sao đang yên đang lành lại phong thành huyện chủ thế này!”
Cố thị đến giờ vẫn chưa rõ huyện chủ là thân phận thế nào, hỏi kỹ Quản thị xong thì sợ đến hồn bay phách lạc.
“Con gái của thân vương mới được phong làm huyện chủ, vậy chẳng phải… Cao Ngọc Uyên chắc chắn phải hòa thân rồi sao!”
Quản thị thở dài: "Xem ra có đến tám, chín phần là thế. Sao số nàng lại vướng phải chuyện này.”
Tạ Ngọc Thanh nghe vậy có chút động lòng: "Nương, có khi nào là do Cao gia không?”
Cố thị cũng không biết gì, nửa ngày sau cũng không trả lời được.
Tạ Ngọc Hồ buồn bã nói: "Con nghe nói người bên Hung Nô ăn thịt sống, rất hung bạo. Ngọc Uyên gả sang đó… Nương, con với Ngọc Uyên là tỷ muội, xin phép nương cho con đến thăm muội ấy một chút.”
“Tam muội, đi thì đi cùng nhau, sao lại để muội đi mà bọn ta ngồi không được chứ.” Tạ Ngọc Thanh nói.