“Hầu gia, Thanh Diễm đến rồi à, ngồi xuống đi!” Lý Cẩm An mở quạt xếp ra, mỉm cười.
“Hầu gia an khang, Vương phi an khang." Vĩnh An Hầu dẫn ngoại tôn bước lên hành lễ.
Bình Vương phi mỉm cười nhìn Trần Thanh Diễm, ánh mắt đầy ẩn ý: "Đứa trẻ này đã hai mươi rồi phải không?”
“Bẩm Vương phi, đúng tròn hai mươi.”
“Đến lúc nên cưới thê tử rồi đấy." Bình Vương phi cười nói: "Ta khi bằng tuổi ngươi thì đã có con rồi.”
Vĩnh An Hầu cười đáp: "Trần gia có quy tắc, nam nhi phải học hành, lập nghiệp rồi mới lập gia đình, vì thế đành chậm trễ.”
Bình Vương phi cười: "Gia đình thư hương thế gia quả nhiên khác biệt! Nhưng cũng phải nói, Thanh Diễm giờ cũng đã có tiền đồ, chuyện hôn nhân, hầu gia nên chú ý lo liệu rồi đó.”
“Chuyện này nương nó đang xem xét.”
Bình Vương phi liếc nhìn Vương gia, cười nói: "Hôm Đoan Ngọ vừa rồi, ta và Vương gia ngồi xem đua thuyền, trên đường về gặp Hoàng Thị lang của Binh bộ. Thật tình cờ, con gái ông ấy cũng có mặt hóng chuyện, cô nương đó miệng lưỡi ngọt ngào, ta và Vương gia đều rất ưng ý!”
Vĩnh An Hầu nghe mà giật mình.
Hoàng Thị lang là quan tam phẩm, chưởng quản Binh bộ toàn quốc, xuất thân từ gia đình võ tướng, phẩm hạnh đoan chính, môn đăng hộ đối với Trần gia. Nhưng Vương gia lại muốn kết thân qua con đường Binh bộ này...
Mặc dù trong lòng xoay chuyển mấy chục suy tính, ngoài mặt Vĩnh An Hầu vẫn giữ vẻ bình thản: "Vậy ư, để khi về ta bảo nương nó xem xét.”
“Thanh Diễm nghĩ sao?” Lý Cẩm An đột nhiên nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trần Thanh Diễm.
Trần Thanh Diễm không dám đối diện ánh mắt ấy, vội cúi đầu, đáp: "Người mà Vương gia và Vương phi ưng ý, làm sao có thể sai được.”
“Tốt, tốt, tốt!”
Lý Cẩm An đứng dậy, bước đến vỗ mạnh vài cái lên vai hắn, cười nói: "Tuổi trẻ đầy triển vọng, tương lai xán lạn!”
…
Hai ông cháu rời phủ Bình Vương, cùng ngồi chung xe ngựa.
Vĩnh An Hầu vừa lên xe đã hạ giọng nói: "Về nói với nương ngươi, lập tức sai người đến Hoàng gia dạm hỏi.”
"Ngoại tổ phụ?” Trần Thanh Diễm nghiến răng.
“Vương gia đích thân đề cập, chuyện này không có hai lời. Cô nương ấy ngươi cưới cũng phải cưới, không cưới cũng phải cưới.”
Trần Thanh Diễm nghẹn ngào: "Ông bảo con cưới ai cũng được, chỉ xin ông một điều.”
“Nói đi!”
“Có thể thưa với Bình Vương, xin đừng để Cao Ngọc Uyên phải hòa thân không.”
“Ngươi?” Vĩnh An Hầu trừng mắt nhìn chằm chằm vào y.
“Con biết Vương gia muốn nạp Cao Ngọc Uyên làm thiếp, con cũng biết Vương gia có liên hệ với người Hung Nô!”
Trần Thanh Diễm quỳ xuống: "Ngoại tổ phụ, âm mưu tính toán, xây dựng sự nghiệp là chuyện của nam nhân chúng ta, sao có thể kéo nữ nhân vào? Đó chẳng phải hành động của người quân tử!”
Vĩnh An Hầu ngạc nhiên nhìn kỹ cháu ngoại, hồi lâu mới nghiêm giọng nói: "Thanh Diễm, sao lòng con lại mềm đến thế?”
Trần Thanh Diễm cúi sâu đầu: "Xin ngoại tổ phụ thành toàn.”
“Ta không thể giúp con được!”
“Tại sao?” Trần Thanh Diễm ngẩng đầu lên.
Vĩnh An Hầu hạ giọng, từng chữ nặng nề: "Bởi vì nghe nói khi Tiên hoàng hậu mang thai đứa thứ ba, chính vì uống thứ mà Cao Quý phi tặng mà mất đứa con ấy.”
“Cái gì?”
“Ngươi thật sự nghĩ Bình Vương thích cô nương đó?” Vĩnh An Hầu cười nhạt: "Ngài chỉ muốn nạp nàng vào phủ để trả thù cho Tiên hoàng hậu mà thôi.”
Trần Thanh Diễm nghe mà sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu: "Ngoại tổ phụ… bí mật trong cung cấm, sao người biết được?”
“Đó là lời kể từ một lão thái giám trong cung trước đây.”
“Lỡ như chỉ là lời đồn thì sao?”
Vĩnh An Hầu nghe hỏi thì chợt á khẩu, không đáp được.
Mắt Trần Thanh Diễm đỏ rực, gằn giọng: “Nếu các người đã biết rõ như vậy, sao trước kia còn ép mẫu thân, bắt ta phải cưới nàng ấy!”
“Ngươi…”
Vĩnh An Hầu tức giận, cố tìm lời giải thích nhưng lại lúng túng không thốt nên lời.