Thẩm Dung trở về, Cao Ngọc Uyên vừa tiễn ba người nhà đại phòng ra về.
Nghe xong lời của Lý Cẩm Dạ, nàng lặng lẽ gật đầu rồi quay vào phòng.
Đêm qua ở chùa Diên Cổ nàng không ngủ được, ăn xong thì cảm thấy mệt nên dựa vào giường chợp mắt một lát, trong đầu cứ nghĩ mãi về những lời Lý Cẩm Dạ đã nói.
Nàng tự hỏi: vì sao Công chúa Bồ Loại không có điện riêng? Vì sao bà vừa mất thì Quý phi cũng qua đời theo?
Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy những bí ẩn đằng sau thật sâu không thấy đáy.
Đang trầm tư suy ngẫm, La ma ma bước vào: “Tiểu thư, phủ công chúa Hoài Khánh gửi thiệp mời, nói mời tiểu thư tham dự yến hội.”
“Hả?” Cao Ngọc Uyên giật mình ngồi dậy.
“Là phủ công chúa Hoài Khánh, phò mã là đại công tử Chu gia, tức là ca ca của Chu Tử Ngọc. Nói là Hải Đường yến, mọi năm đều có, chỉ là năm nay trời nóng sớm, hoa Hải Đường đã nở, nên tiệc được tổ chức sớm.”
Cao Ngọc Uyên cười nhạt: “Vừa phong ta làm huyện chủ, giờ đã trở thành khách quý của công chúa. Đúng là thân phận ngày một khác xưa. Yến hội gì chứ, từ chối giúp ta!”
“Tiểu thư, người phủ công chúa nói rằng, Hải Đường yến của phủ công chúa Hoài Khánh, không ai dám từ chối.”
“Tại sao?”
“Vì công chúa Hoài Khánh là người hoàng đế yêu quý nhất, nếu đắc tội với nàng, để nàng nói gì không hay trước mặt hoàng đế, thì thật sự khó lòng yên ổn.”
Cao Ngọc Uyên ngẫm nghĩ: “Vậy ngươi đi hỏi xem, liệu có phải tất cả các huyện chủ trong kinh thành đều sẽ tham dự không?”
“Tiểu thư, nô tỳ đã dò hỏi rồi. Tất cả các công chúa, huyện chủ có danh phận trong hoàng tộc và phủ Nội Vụ đều sẽ đi, còn có các hoàng tử và hoàng tôn nữa.”
Vậy tức là Lý Cẩm Dạ cũng sẽ đến?
Cao Ngọc Uyên hít sâu một hơi: “La ma ma, ngươi và Thẩm Dung đến phủ công chúa một chuyến, nói rằng ta suy nghĩ quá nhiều, nên bị ốm, không thể tham dự yến hội.”
“Tiểu thư!”
“Không sao, cứ làm theo lời ta! Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, ta không muốn gây rắc rối cho Lý Cẩm Dạ.”
Nhưng có phải không gây rắc rối là sẽ không gặp rắc rối không?
Chiều tối, La ma ma và Thẩm Dung với vẻ mặt khó coi đứng trước mặt Cao Ngọc Uyên, đưa cho nàng bức thư tay của công chúa Hoài Khánh.
Nội dung thư ngắn gọn, nói rằng Hải Đường yến lần này là do phủ Nội Vụ tổ chức để chúc mừng các tân huyện chủ, có tham gia hay không thì tự mình liệu!
Đọc những dòng kiêu ngạo trong thư, Cao Ngọc Uyên cảm thấy lòng nặng trĩu. Nếu yến hội này là tổ chức vì nàng mà nàng lấy cớ bệnh không đi thì có phải là kiêu ngạo quá rồi không.
“Thẩm Dung, ngươi lại đến phủ công chúa, nói ta sẽ đi!”
“Vâng!”
“La ma ma!”
“Nô tỳ có mặt.”
“Chuẩn bị cho ta áo quần và trang sức tham dự yến hội.”
“Tiểu thư muốn sang trọng lộng lẫy, hay đơn giản hơn?”
“Ta muốn trang nhã và lịch thiệp.”
“Ai muốn trang nhã lịch thiệp thế?” Tạ Dịch Vi bất ngờ bước vào, mặt đỏ bừng vì nóng.
“Tam thúc, phủ công chúa Hoài Khánh gửi thiệp mời, ta muốn mặc sao cho lịch thiệp một chút.”
Tạ Dịch Vi nhìn thẳng vào Cao Ngọc Uyên, hồi lâu mới nói: “Con phải cẩn thận, đừng để bị người ta tính kế. Không được, ta không yên tâm, ta phải đi cùng.”
“Tam thúc đi theo làm gì?”
“Ta sẽ luôn bên cạnh con!”
“Nam khách và nữ khách phải tách riêng, con đưa Vệ Ôn đi là đủ rồi.”
“Vệ Ôn chỉ là nha hoàn, dù sao ta cũng là quan viên, có ta đi cùng, mọi người ít nhiều phải nể mặt vài phần.”
…
Nói đến phủ công chúa Hoài Khánh, ai cũng biết nơi đây có rất nhiều cây Hải Đường.