Trên xe ngựa.
Ôn Tương nhìn Cao Ngọc Uyên đến lần thứ mười, thì nàng không nhịn được nữa, hỏi: “Ngươi nhìn ta làm gì?”
Ôn Tương làm ra vẻ vô tội, ngả người tựa vào vách xe: “Cao Ngọc Uyên, ngươi thích hắn phải không?”
Cao Ngọc Uyên: “…”
Cái cô nàng này không chỉ độc mồm mà mắt cũng tinh tường.
“Sao ngươi nhìn ra được?”
“Viết rõ ràng trên mặt ngươi kìa, còn cả ánh mắt nữa.”
“Ánh mắt ta thì sao?”
“Ánh mắt ngươi nhìn hắn sáng lên, khác hẳn khi nhìn người khác. Chỉ là…”
Ôn Tương cười khẩy, lạnh nhạt: “Có những người chỉ nên nghĩ thôi, thật lòng động đến thì chỉ tự chuốc lấy khổ đau thôi.”
Cao Ngọc Uyên làm ngơ trước lời cảnh cáo của nàng, trong lòng như ôm trọn nỗi đau không lời, niềm u uất khôn nguôi này ngay cả Ôn Tương cũng nhìn ra, nhưng hắn lại không nhận thấy.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng sấm nổ vang trời, ánh chớp lạnh lùng rọi qua cửa sổ xe, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Cao Ngọc Uyên, hòa vào tiếng sấm đì đùng.
Không đúng!
Cả nàng và Chu Tử Ngọc đều ở gần, vậy mà hắn lại đá bay Chu Tử Ngọc để bảo vệ nàng… vì sao?
Lại còn là trước mặt mọi người!
Phản ứng trong lúc nguy cấp là chân thật nhất, huống chi Chu Tử Ngọc là vị hôn thê của hắn.
Lúc này, Ôn Tương lạnh lùng lên tiếng: “Cao Ngọc Uyên, đừng dại dột mà vào vương phủ làm một trắc phi. Như thế chẳng phải uổng phí tài năng y thuật trời cho của ngươi sao?”
Như một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu, ngọn lửa vừa le lói trong lòng Ngọc Uyên lập tức bị dập tắt sạch sẽ.
Nàng khẽ thở dài một tiếng: “Ngươi yên tâm, nếu ta thực sự muốn làm thiếp, đã chẳng đợi tới hôm nay.”
...
Hoàng cung, ngự thư phòng.
Công chúa Hoài Khánh sau khi thỉnh an xong thì mỉm cười tiến lên, nói: “Phụ hoàng, hôm nay trong Hải Đường yến của nữ nhi, xảy ra một chuyện vô cùng thú vị.”
Người có tuổi thường thích nghe chuyện phiếm, chuyện lạ. Dù là thiên tử, Bảo Càn Đế cũng không ngoại lệ.
“Nói mau, kể trẫm nghe xem nào.”
“Lúc đang ngắm hoa, có một ma ma già mắt kém vô tình bị vấp ngã, suýt chút nữa thì đụng phải người khác. Thế mà tiểu Thập Lục của chúng ta không bảo vệ vị hôn thê yểu điệu của mình, lại lao tới che chắn cho vị huyện chủ mà phụ hoàng vừa mới phong tước.”
Bảo Càn Đế “ồ” lên một tiếng, giọng mang đầy ẩn ý.
Công chúa Hoài Khánh cũng là người lọc lõi, biết sợ cũng biết điều, lập tức ngậm miệng không nói nữa, chỉ khẽ thở dài một tiếng, hơi thở tràn ngập cảm giác mờ ám.
Bảo Càn Đế mỉm cười, đã đoán được lần vào cung này của con gái là để mách tội: “Thập Lục và nha đầu ấy, tình cảm vốn không giống người thường.”
“Dù có khác đi chăng nữa, cũng phải biết chừng mực chứ!”
Công chúa Hoài Khánh nói tới đây, giọng bỗng chốc đổi hẳn, trở nên sắc lạnh: “Chuyện này xảy ra ngay trong phủ công chúa của thần nữ, trước mặt bao nhiêu khách khứa, chẳng phải là vả thẳng vào mặt Chu tiểu thư hay sao?”
Sắc mặt Bảo Càn Đế dần dần trầm xuống.
Cung đã giương thì không thể thu về, Hoài Khánh bèn cắn răng nói thẳng: “Phụ hoàng, chuyện này nói cho đúng thì không thể trách Cao huyện chủ, nếu trách thì chỉ có thể trách Thập Lục đệ. Nhưng nữ nhi nghe nói Cao huyện chủ thường xuyên lui tới phủ của Thập Lục đệ, mà Thập Lục đệ vốn là người chất phác, giờ bị nàng ta quyến rũ đến hồn cũng chẳng còn.”
“Hoài Khánh, đừng vòng vo nữa. Con muốn gì thì nói thẳng ra.” Bảo Càn Đế lạnh giọng.
“Nữ nhi cũng chẳng mong cầu gì, chỉ là... người như thế mà ở lại kinh thành thì sớm muộn gì cũng thành tai họa. Phụ hoàng đã phong nàng ta làm huyện chủ, lại đúng lúc Hung Nô sang cầu thân, chi bằng…”
Công chúa Hoài Khánh lén liếc nhìn sắc mặt hoàng đế, lấy hết can đảm nói nhỏ: “Chi bằng... để nàng ta đi hòa thân đi ạ?”
Lời vừa dứt, Lý công công nãy giờ đứng ở góc phòng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, khẽ giật giật mí mắt.
Khóe môi Bảo Càn Đế khẽ nhếch lên, ánh mắt đen sâu lộ ra vẻ lạnh lẽo, gương mặt lập tức tối sầm lại.
Hoài Khánh bị dọa đến tim đập thình thịch, vẫn liều mình bước lên kéo vạt áo phụ hoàng: “Phụ hoàng, người phong nàng ta làm huyện chủ... chẳng phải chính là vì chuyện này sao?”
“Sao ngươi biết trẫm có ý đó?”