Ầm!
Lại một tia chớp xé ngang bầu trời, xe ngựa dừng trước cửa Cao phủ.
Vừa từ xe bước xuống, Cao Ngọc Uyên đã thấy Tạ Dịch Vi tiến tới đón: “A Uyên, vương gia thế nào rồi?"
"Vào trong rồi nói!"
Hai chú cháu cùng bước vào phủ, đi được vài bước, Cao Ngọc Uyên mới nói: "Lưng hắn bị bỏng rất nặng, dùng thuốc của Ôn lang trung, phải dưỡng ít nhất một tháng mới lành."
"Cũng may có hắn che chắn, nếu không ấm nước sôi ấy đã đổ cả lên người con rồi." Tạ Dịch Vi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cao Ngọc Uyên chỉ nhẹ nàng đáp: "Con lại mong là mình chịu thay."
"A Uyên..." Niềm vui vừa nhen lên trong lòng Tạ Dịch Vi chợt tắt lịm, hắn nhìn nàng đầy kinh ngạc.
"Tam thúc, bảo người dọn cơm đi, hôm nay con mệt mỏi quá rồi." Nói xong, nàng bước nhanh hơn, tránh ánh mắt dò xét của hắn.
Khi đến cổng viện, đột nhiên một bóng người chắn trước mặt, khiến Cao Ngọc Uyên giật mình. Ngước lên, thấy đó là Vệ Ôn, nàng nói: "Ngươi đi đường mà chẳng phát ra chút tiếng động nào thế."
"Tiểu thư, nô tỳ thấy rất rõ, bà già vụng về ấy bị người ta cố tình ngáng chân, mà người ngáng chân lại chính là Hồng Y, a hoàn của Chu tiểu thư."
Cao Ngọc Uyên cảm thấy trong lòng rối bời: "Không thể nào, nếu là Hồng Y, chẳng lẽ nàng không sợ ấm nước đổ cả lên chủ tử mình sao?"
Vệ Ôn lắc đầu, vẻ mặt cũng mờ mịt không kém.
"Có khi nào… là chính Chu tiểu thư chỉ thị không?" Tạ Dịch Vi đột nhiên lên tiếng.
Cao Ngọc Uyên quay sang nhìn hắn: "Nàng ấy làm vậy để làm gì?"
"Có thể chỉ là muốn thử xem sao!"
"Tam gia, thử xem liệu vương gia sẽ cứu nàng ấy hay cứu tiểu thư chúng ta?"
Ầm!
Tia chớp xé ngang màn đêm.
Suy nghĩ trong đầu Cao Ngọc Uyên rối tung cả lên, nàng cảm thấy khó thở. Nếu thật sự là như vậy… nếu thật sự là vậy… thì hóa ra hắn đã cứu mình!
Câu trả lời ấy như đang dần hiện rõ, khiến trái tim Cao Ngọc Uyên đau nhói, một cảm giác hư ảo lan tràn.
"Đừng suy nghĩ nhiều nữa, mau ăn cơm thôi."
Bên khung cửa sổ, cơm tối đã dọn sẵn, sáu món ăn và một bát canh, tất cả đều là do Lý Thanh Nhi cẩn thận chuẩn bị.
Tạ Dịch Vi trải qua một ngày căng thẳng, đói đến nỗi gần như quên cả hình tượng mà ăn ngấu nghiến.
Cao Ngọc Uyên thì chỉ gắp một miếng cà tím, ngẩn ngơ mãi mà chưa đưa vào miệng. Hình ảnh hắn lao tới che chắn cho nàng cứ như in sâu trong tâm trí, không sao gạt đi được, còn cả sự lo lắng, nỗi hoảng sợ…
"Tiểu thư, tiểu thư!"
Giọng của Thẩm Dịch gấp gáp, cao vút, nghe như có phần hoảng loạn từ xa vọng tới.
Miếng cà tím trong tay Cao Ngọc Uyên rơi xuống, đồng tử nàng co lại, môi mấp máy như muốn nói điều gì nhưng chỉ rít lên qua kẽ răng: “Kêu la dữ vậy, chẳng lẽ hắn lại gặp chuyện?”
Thẩm Dịch gần như lao vào phòng, giọng đứt quãng: “Tiểu thư, tiểu thư, trong… trong cung có người tới, gọi tiểu thư vào cung một chuyến.”
“Cái gì?”
“Cái gì!”
Cao Ngọc Uyên và Tạ Dịch Vi gần như đồng thanh kêu lên.
“Người tới họ Vương, là Vương công công, nói là lệnh của hoàng thượng.”
Đầu óc vốn đã rối tung của Cao Ngọc Uyên giờ như ngừng hoạt động, nàng sững sờ, không phản ứng được gì.
“Hoàng… hoàng thượng triệu A Uyên vào cung để… để làm gì?” Tạ Dịch Vi căng thẳng đến mức nói không nên lời.
“Vương công công không nói rõ, chỉ bảo tiểu thư mau chóng đi thôi!” Thẩm Dịch trầm giọng nói: “Tiểu thư, làm thế nào đây?”
Cao Ngọc Uyên bấm mạnh vào tay mình, cơn đau làm nàng từ từ bình tĩnh lại. Lý Cẩm Dạ đã đoán trúng, hoàng thượng sớm muộn cũng sẽ muốn gặp nàng!
Là phúc hay họa đây?
Không còn thời gian để suy nghĩ, nàng lập tức gọi lớn: “Người đâu, chuẩn bị áo quần!”
…
Lộp độp!