Hai ngày sau, Tạ Dịch Vi cuối cùng cũng lấy được bản đồ Nam Cương. Nhìn tờ giấy mỏng manh trong tay, lòng rối bời, cuối cùng vẫn cắn răng trao cho Cao Ngọc Uyên.
Nhận lấy bản đồ, Cao Ngọc Uyên cười rạng rỡ như hoa nở, khiến Tạ Dịch Vi vừa thương vừa tức, chỉ muốn đánh cho nàng một trận.
“Không thể trì hoãn, ngày mai ta xuất phát." Nàng nói.
Tim Tạ Dịch Vi trầm xuống, thở dài: “Vậy hôm nay ăn bữa cơm chia tay, ta tiễn con lên đường.”
Hai chữ “tiễn đưa” lọt vào tai, Cao Ngọc Uyên không cười nổi nữa, mắt dần dần đỏ lên.
“Cái con bé này!” Tạ Dịch Vi thở dài, lớn tiếng gọi: “La ma ma, bảo nhà bếp chuẩn bị hai bàn rượu thịt, ăn bữa này xong, tiểu thư nhà ngươi sẽ phải rời xa rồi.”
La ma ma nghe vậy cũng đành rơi nước mắt nhận lời.
Bàn tiệc được bày ở thủy tạ, trên dưới Cao phủ đều ngồi quây quần. Nhìn mọi người, Cao Ngọc Uyên thấy mình như ngạt thở, cảm giác như có tảng đá đè lên ngực. Đời này nàng đã nếm trải sự ly biệt vì cái chết, nhưng đây là lần đầu cảm nhận sự chia ly khi người vẫn còn sống.
Rượu qua ba tuần, Tạ Dịch Vi bắt đầu ngà ngà say, nói nhiều câu dặn dò, Cao Ngọc Uyên nghe từng câu không bỏ sót.
Đêm khuya, rượu lạnh, người tan, thủy tạ vắng lặng.
Dưới ánh trăng lẻ loi, sự chia ly cùng những niềm vui nỗi buồn của nhân gian như được soi rọi rõ ràng.
Cao Ngọc Uyên tiễn Tam thúc về viện, tự tay đắp chăn cho hắn, đợi hơi thở hắn đều lại mới thổi tắt đèn dầu rồi rời đi.
Về phòng, nghĩ đến sáng mai sẽ phải đi, thế nào cũng không ngủ được.
Vết thương của hắn đã lành chưa?
Nếu mình cứ đi mà không nói một lời, liệu hắn có tức giận không?
Liệu sau chuyến đi Nam Cương này, chút dũng cảm cô độc, chút cảm tình phai nhạt ấy có dần nhạt nhòa đi không…
Nghĩ mãi, nước mắt nàng lặng lẽ rơi.
Dạo này chẳng hiểu sao nàng hay khóc hơn xưa, khi trước nhà họ Tôn đối xử tệ bạc, nàng cũng chỉ cắn răng, không rơi một giọt lệ. Nhưng chỉ cần nghĩ tới người ấy… nước mắt lại không ngăn được, và nàng lại thấy đáng giá.
Đời này, có mấy ai đủ khiến một người có trái tim sắt đá như nàng phải rơi lệ? Rồi đây khi đã già, hồi tưởng lại chuyện cũ, nhớ về ân oán tình thù, sẽ chẳng đến nỗi quên hết.
Một đêm trằn trọc không ngủ, kết quả là Cao Ngọc Uyên sáng hôm sau thức dậy với hai quầng thâm trên mắt, lảo đảo bước lên xe ngựa.
Tạ Dịch Vi không đến tiễn, hôm qua ở bàn tiệc hắn đã nói rõ, hắn chỉ đón không tiễn.
La ma ma và những người khác tuy lòng rối bời, không dám khóc, lại chẳng cười nổi, mặt mày còn khó coi hơn cả ma.
Cao Ngọc Uyên vẫy tay chào, chỉ nói một câu: “Về đi, đợi ta trở về nhé." Rồi ra lệnh cho Thẩm Dung xuất phát. Lúc này, La ma ma cùng mấy người mới dám ôm mặt khóc nức nở.
Cỗ xe ngựa lăn bánh rời khỏi cửa Bắc thành. Vì có chuyện của người Hung Nô, việc kiểm tra ở cổng thành trở nên rất gắt gao, đến mức binh lính canh gác gần như muốn kéo mặt từng người qua đường để chắc chắn không ai đang đội một lớp mặt nạ.
Thẩm Dung lén dúi hai lượng bạc vụn nhưng vẫn không thoát khỏi việc bị lục soát xe. May mà thấy đây là xe của một tiểu thư nhà quyền quý, lính canh cũng không làm khó thêm mà cho đi.
Xe đi được mấy trăm bước thì từ bụi cây ven đường bỗng có một người lao ra, lớn tiếng gọi: "Cao Ngọc Uyên!"
Cao Ngọc Uyên vừa vén rèm lên, thoáng thấy người vừa gọi thì mắt tối sầm, suýt nữa ngã lăn xuống xe.
Dưới gốc cây, Ôn Tương tay khoác hai chiếc bọc, ăn mặc như một thiếu niên, đứng cười hồn nhiên nhìn nàng.
"Ngươi... sao lại đến đây?" Cao Ngọc Uyên lắp bắp hỏi.
"Ta thấy ngươi tội nghiệp, nên quyết định đi cùng ngươi đến Nam Cương."
"Ta tội nghiệp?" Cao Ngọc Uyên sặc một cái, ho khù khụ đến chết đi sống lại. Còn chưa ho xong, Ôn Tương đã thản nhiên vứt hai chiếc bọc lên xe, rồi nhảy vào ngồi xuống.
Cao Ngọc Uyên trừng mắt: “Có tin ta đá ngươi xuống xe không?”
“Tin chứ!” Ôn Tương nhún vai, cười nham hiểm: “Ngươi cứ đá ta xuống đi, rồi khỏi mơ đi Nam Cương. Có tin ta sẽ tới phủ An vương mách ngay không!”