Hai con ngựa phi như bay trên đường phố kinh thành, nơi chúng đi qua, mọi người đều né tránh.
Lý Cẩm Dạ nắm chặt dây cương, áo đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, vết thương sau lưng vừa lành lại chảy máu đỏ thẫm.
Đất nước mênh mông, nhưng có hai nơi là nguy hiểm nhất.
Một là Tây Nhung, hai là Nam Cương.
Tây Nhung đầy cát và thú dữ, đến người Hung Nô còn chẳng dám bén mảng. Nam Cương thì bớt chút hung hiểm so với Tây Nhung nhưng cũng đầy nguy nan.
Nơi ấy ngút ngàn rừng rậm, cỏ cây độc, trùng độc không thiếu thứ gì. Cao Ngọc Uyên, sao nàng dám?
Lý Cẩm Dạ không sao ngăn nổi cảm giác sợ hãi dâng lên từ lồng ngực, lan khắp tứ chi, mãnh liệt như thể muốn đè nát tâm can.
Miệng hắn há ra, phun một ngụm máu, người lảo đảo ngã xuống như chiếc lá.
Đúng lúc ấy, một bàn tay kịp thời đỡ lấy hắn.
“Lý Cẩm Dạ, ngươi muốn làm gì hả?” Tô Trường Sam thở không ra hơi vì sợ hãi: “Nàng điên rồi, ngươi cũng muốn điên theo sao?”
Sự ngỡ ngàng trong mắt Lý Cẩm Dạ nhanh chóng biến mất, thấy rõ người trước mặt, môi hắn nhếch lên, không có vẻ âm trầm hay lạnh lùng như thường lệ, chỉ là một nụ cười trầm ngâm.
Tô Trường Sam nhìn mà rùng mình: “Lý Cẩm Dạ, ngươi…”
“Ta không sao!” Lý Cẩm Dạ chớp mắt, mồ hôi lạnh rơi xuống làm đôi mắt nặng trĩu như muốn nhắm lại: “Cùng ta lên thành lâu một chuyến.”
*
Từ thành lâu nhìn ra, trời xanh ngắt, mênh mông không thấy bờ bến.
Bức tường thành sừng sững như muốn ngăn cản hết thảy những phồn hoa của kinh thành.
“Hôm ấy, nàng đã nói hết tâm ý cho ta nghe.” Lý Cẩm Dạ đứng trong ánh nắng, cảm thấy chút hơi ấm thấm vào thân thể lạnh buốt: “Ta đã từ chối.”
“Lý do là gì?”
“Lý do là sức khỏe tàn tạ này của ta, không muốn liên luỵ nàng, càng không muốn để nàng lẻ loi ở cõi đời.”
“Đúng là lý do nhảm nhí!” Tô Trường Sam cười khẩy: “Ngươi cứ nói thẳng là ngươi đã đính hôn, bảo nàng đừng vọng tưởng, còn hơn lý do nửa vời này, chẳng rõ là có tình hay vô tình. Ngươi đang đùa giỡn nàng sao?”
Ánh mắt Lý Cẩm Dạ u tối, lạnh buốt, hắn không đếm xỉa gì tới lời mỉa mai, chỉ lặng lẽ nhìn con đường quan đạo xa xăm, buồn bã nói: “Ta đã nghĩ mình nói đủ rõ ràng, nàng cũng đã nghe thấu, nhưng không ngờ… nàng lại đi Nam Cương, chỉ để tìm thuốc giải độc cho ta.”
“Nha đầu đó xưa nay rất cố chấp, hễ đã quyết là không đụng tường không quay đầu, không thấy suối vàng không từ bỏ.”
“Ngươi nói đúng, nàng nhất định sẽ đi đến tận cùng.”
Lý Cẩm Dạ cười khổ, nàng không chỉ đi đến tận cùng, nàng như muốn nói: Ta thích chàng, còn chàng thì tùy ý!
Hắn có thể tùy tiện ư? Có thể thực sự buông tay sao?
“Trường Sam, truyền tin ta trúng độc nhiều năm, mạng chẳng còn bao lâu ra ngoài.”
“Ngươi định làm gì?” Tô Trường Sam nhíu chặt đôi mày kiếm: “Lỡ như Chu gia biết, ngươi còn định giữ hôn sự này nữa không?”
“Không định giữ nữa!”
“Ngươi… có ý gì?” Tô Trường Sam nghe xong, sống lưng lạnh buốt.
Lý Cẩm Dạ không trả lời, chỉ khoanh tay bước đi.
Hắn luôn nghĩ rằng, tình cảm trên đời, yêu hay ghét đều sẽ nhạt phai theo thời gian, người mới tới, kẻ cũ đi. Nhưng rồi khi gặp nàng, mọi thứ lại khác. Quanh đi quẩn lại trong tâm trí hắn, chỉ có mình nàng.
Nàng vì hắn mà không tiếc cả mạng sống, vậy mà hắn cứ mãi trốn tránh, giấu giếm, thì còn nghĩa lý gì?
“Lý Cẩm Dạ, rốt cuộc ngươi muốn gì hả?” Tô Trường Sam quát lớn.
Lý Cẩm Dạ khựng lại, ánh nắng soi nghiêng lên gương mặt hắn, dịu dàng mà mơ màng.
“Ta chỉ có hai điều muốn làm.”