Mẫ thị có tức không?
Tất nhiên là tức.
Nhưng nghĩ lại, dù gì Cố thị cũng là đại bá mẫu của nàng ấy, con trai con gái của bà ấy tuy không phải cùng mẹ sinh ra với con bà, nhưng cũng là đường huynh đường tỷ, khác gì ruột thịt đâu?
Mấy người còn chẳng với tới nổi, lại lấy chuyện này ra để làm bà tức, bà có cần phải tức không?
Trong lòng tuy nghĩ vậy, nhưng khi thấy con gái mình tung tăng chạy vào phòng, ánh mắt Mẫn thị cũng trầm xuống.
Con gái bà đã bốn tuổi rồi, vậy mà đến cái tên đàng hoàng cũng chưa có. Mãi mới nhờ được Đại gia, Đại gia lại đi cầu xin Lão gia, Lão gia mới chịu ban cho hai chữ “Ngọc Thục”.
Tên thì có rồi, nhưng vẫn không được ghi vào gia phả Tạ gia. Một câu của Lão gia đã chặn hết mọi đường lui: “Con bé này, ta nên ghi vào tên nhánh nhị phòng hay đại phòng đây?”
Không cần lời nói cay nghiệt, chỉ một câu cũng đủ tát vào mặt rồi.
Tát liên tiếp như thế, Mẫn thị chẳng đau cho mình, mà đau cho con gái. Nhưng bà có thể làm gì đây? Ngay từ ngày bà chọn ở bên Tạ Đại gia, chẳng phải đã nên đoán trước có ngày hôm nay sao?
Giờ cũng coi như đã đứng vững trong đại phòng, Đại gia sủng ái bà, áo cơm chẳng thiếu. Bà không tranh, không giành, cứ an phận sống ngày qua ngày, Cố thị cũng chẳng nắm được nhược điểm gì của bà. Tâm tư bà giờ chỉ đặt vào chuyện nuôi dạy con gái cho tốt, đó mới là chuyện chính đáng.
Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị. Bà không tin số mình lại hẩm hiu thế. Rồi một ngày nào đó, con gái bà cũng sẽ giống tỷ tỷ ruột của nó, gả vào hào môn thế gia!
Trong khi bao người ở kinh thành còn đang mải tính toán, thì Cao Ngọc Uyên lại chẳng có tâm trí nào để để ý đến. Nàng đang bận tối tăm mặt mũi.
Làm vương phi lâu nay nên nàng quen lười biếng rồi, giờ lần đầu phải lo một buổi yến tiệc lớn thế này, trong lòng cũng có chút lo lắng.
Quản gia tuy lớn tuổi, nhưng phủ vương gia xưa nay vắng vẻ, chưa từng tổ chức đại sự gì, còn Giang Phong thì càng thiếu kinh nghiệm. Cuối cùng phải mời Giang Đình đang dưỡng bệnh về, cùng với La ma ma lo liệu mọi việc.
Cao phủ ngày xưa từng là nơi phú quý, Giang Đình và La ma ma đều là người từng trải, có chuyện gì mà chưa từng thấy qua? Một người lo việc ngoài, một người đảm việc trong, mọi chuyện được phân phối đâu ra đó.
Ngọc Uyên đứng một bên vừa nhìn vừa học, không khỏi cảm thán.
Lễ nghi đúng là lắm thật! Từ vị trí khách mời đến cái chén cái đũa dùng thế nào cũng có quy tắc. Phú quý xa hoa, xưa nay chưa bao giờ chỉ là lời nói, mà nằm trong từng chi tiết nhỏ nhặt!
Lần này tổ chức tiệc hoa sen, không chỉ là vì công chúa và sư phụ, nàng cũng có tư tâm riêng.
Tư tâm ấy bắt nguồn từ chuyện nàng biết phủ Phúc vương cứ mười ngày tổ chức đại yến, năm ngày lại có tiệc nhỏ, ráo riết thu phục lòng người trong triều.
Sức khỏe Hoàng đế dù gì cũng chỉ cầm cự được vài năm nữa, Phúc vương làm được, thì phủ An Thân vương sao lại không?
Nàng có y thuật trong người, đàn bà trong phủ ai mà chẳng đau đầu nhức mỏi. Nếu nàng đối xử tốt với họ, ban ơn cho họ, thì từ nội trạch sẽ lan ra triều đình. Đến khi cần, cũng sẽ có thêm vài người nói giúp Lý Cẩm Dạ.
Tiệc hoa sen này chỉ là khởi đầu. Về sau, tiệc này tiệc nọ, còn dài dài!
Tâm tư của Cao Ngọc Uyên, Lý Cẩm Dạ nhìn rõ như ban ngày. Hắn không ngăn cản, chỉ âm thầm dặn dò quản gia và Giang Phong, phải học kỹ lưỡng, sau này nhất định không để Vương phi phải nhọc lòng như vậy nữa.
Quản gia thì không có ý kiến gì, Vương gia sủng Vương phi cũng chẳng phải chuyện một sớm một chiều. Nhưng Giang Phong thì lặng lẽ liếc nhìn Vương gia mấy lần.
Đàn ông trên đời, bạc tình thì nhiều, chung tình thì ít.
Tiểu thư đã thành thân gần hai năm, Vương gia đối với nàng thế nào, ai trong phủ cũng thấy rõ. Người ở viện Tây Bắc kia, ngấm ngầm ra sức là thế nhưng Vương gia chưa từng liếc mắt một lần. Cũng không uổng cho tấm lòng chân tình của tiểu thư!
Đêm trước tiệc hoa sen.
Tạ Dịch Vi và Trương Thái Y đều có chút khác thường.
Một người như ruồi không đầu, ngồi không yên nổi trong sân viện mình. Một người thì gặp ai cũng mắng, đến cả tiểu đồng thân cận nhất cũng bị mắng đến bật khóc.
Hai người đều có ý định sang viện của đối phương, vậy mà giữa đường lại gặp nhau.